Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Y thuật trong người, xuyên về cổ đại thành đoàn sủng Chương 21: Diễn Kịch.

Cài Đặt

Chương 21: Diễn Kịch.

Cuối tháng Sáu, đúng vào lúc nóng bức nhất trong năm.

Ve sầu trên cây kêu rền rĩ, dưới cây cũng là từng đợt nóng hầm hập, trên con phố lát đá của trấn Quan Khẩu vắng vẻ hiu hắt, mọi người đều trốn trong bóng râm nghỉ ngơi.

Buổi sáng còn có mấy hàng rau ngồi dưới gốc cây hòe già, giờ đã rút hết, chỉ còn lại một dãy lan can đá. Lúc này, bên cạnh lan can đá có hai người đang đứng.

Cố Mộc Vân vẫn mặc bộ nam trang màu đá xanh, cây quạt xếp khẽ phe phẩy, ngẩng đầu nhìn tán lá rậm rạp trên đỉnh đầu.

Bên cạnh nàng, Hoa đường tẩu đang lấy khăn lau mồ hôi, miệng lải nhải:

“Ôi chao, nóng muốn chết đi được. Hôm qua chẳng mưa giọt nào, hôm nay thế nào cũng mưa. Đại ca ngươi mà bị phơi nắng ở bến thuyền nữa chắc da bong hết lên.”

Cố Mộc Vân không nhúc nhích, chỉ nhẹ giọng nói: “Đại tẩu, người tới rồi.”

Hoa đường tẩu ngoảnh đầu lại thì thấy Hứa gia lão bộc trông nhà ở Thạch Thượng Cư đang xách một bình nước mơ chua từ quán ăn kế bên bước ra.

“Tứ muội, ta… ta phải nói thế nào?” Hoa đường tẩu bỗng căng thẳng, đưa tay sờ tóc mình, rồi lại vội vã chỉnh chỉnh quần áo.

Cố Mộc Vân đưa quạt lên che môi, thấp giọng:

“Đại tẩu cũng đi mua nước mơ chua đi, làm như mới nhìn thấy hắn, mau qua đó đi.”

Hoa đường tẩu lập tức từ bóng râm chạy về phía quán nước ở ven đường.

Trời nắng gắt, ánh sáng chói mắt, một tay nàng che mắt, chạy loạng choạng, miệng còn lầm bầm:

“Thật là… trời nóng thế này còn phải ra đường, uống với chả uống!”

Hình như nàng không nhìn rõ đường, lảo đảo suýt tông thẳng vào lão Hứa, làm nàng sợ đến nỗi vội đứng lại:

“Xin lỗi xin lỗi, ta không thấy… ta tưởng không phải người…”

Hứa gia lão bộc cũng bị dọa giật mình, vội chắn bình nước của mình, đang định chửi xem là đứa nào mù mà chạy như trâu điên, nhưng ngẩng lên liền:

“Ồ, là ngươi!”

Lão vẫn còn nhớ hôm qua phụ nhân này đi theo vị tiểu công tử kia đến xem nhà.

“Hê hê, là ta. Ta đi mua nước uống.” Hoa đường tẩu luống cuống, quay người định chạy.

Nàng vốn thích nói chuyện nhưng bảo diễn kịch thì chưa làm bao giờ, màn “tình cờ gặp” này khiến mồ hôi nàng toát ra đầy, may mà trời nóng nên ai cũng đổ mồ hôi, không đến mức lộ sơ hở.

Nhưng nàng còn chưa kịp đi thì đã bị Hứa gia lão bộc gọi giật lại:

“Đại tẩu này, ngươi đội nắng ra đây làm gì vậy?”

Hoa đường tẩu lập tức dùng đúng lời Cố Mộc Vân dạy, đáp:

“Ta đi theo công tử nhà ta ra ngoài thuê nhà đó. Ôi, nóng muốn chết!”

“Công tử nhà ngươi còn chưa thuê được?” Hứa gia lão bộc hỏi mà sắc mặt chẳng đổi.

“Đâu có dễ vậy… Ta… ta không nói với ngươi nữa, ta phải đi mua nước đây!” Hoa đường tẩu không quên mục đích ban đầu, lại định bước đi.

Hứa gia lão bộc liền chặn lại: “Đại tẩu, dừng chân, ta chỉ hỏi mấy câu.”

Hoa đường tẩu bĩu môi: “Hỏi gì, ta còn có việc!” nhưng người thì… vẫn đứng yên.

Nắng quá gắt, hai người liền dời vào dưới mái hiên tránh nắng.

Hứa gia lão bộc trước tiên liếc nhìn tiểu công tử đang đứng dưới gốc cây xa xa nhìn đàn kiến, rồi mới hỏi Hoa đường tẩu :

“Tiểu công tử hôm qua đã xem qua nhà rồi, sao hôm nay lại đội nắng ra ngoài nữa? Chẳng lẽ gấp gáp muốn thuê nhà đến vậy?”

Hoa đường tẩu lau mồ hôi trên trán, vừa oán giận vừa nói:

“Công tử nhà ta từ nơi khác đến nương nhờ họ hàng, chê nhà họ hàng chật chội, ở không thoải mái, nhất định đòi ra ngoài thuê. Hôm qua xem mấy nơi rồi, hôm nay lại lôi ta đi vòng một lượt.

Nói cho lão hay, nhà họ hàng đối xử với người thì tốt lắm, chẳng có ý đuổi khách, là nàng tự mình đòi ra ngoài thôi.”

Hứa gia lão bộc gật gù tỏ ý hiểu: “Thế ngươi thấy căn viện của nhà ta thế nào?”

Hoa đường tẩu lập tức lắc đầu quầy quậy: “Không được, không được! Ta nghe người ta nói… phong thủy không tốt.”

Vừa nghe vậy, Hứa gia lão bộc lập tức nổi giận: “Đó là có kẻ cố ý bôi nhọ nhà ta! Đừng tin mấy lời nhảm đó!”

Rất nhanh, Cố Mộc Vân người vốn đang đếm lá cây đã được mời vào Thạch Thượng Cư.

“Công tử họ Cố? Là người Đông viện ư?”

Từ lúc bắt đầu xây nhà đến nay, lão ở trấn Quan Khẩu hơn một năm, đương nhiên biết mấy đại gia tộc trong vùng, họ Cố cũng nằm trong số đó.

Cố Mộc Vân không trả lời câu hỏi ấy mà đi thẳng vào chuyện:

“Lão bá, nói thật lòng… viện này thật sự phong thủy không tốt? Ta thật lòng rất thích nơi này, chỉ là vừa nghe mấy lời đồn ấy thì… ừm, trong lòng cũng bất an.”

Hứa gia lão bộc suy nghĩ nháy mắt kéo về, hắn chỉ muốn đẩy được căn nhà này đi, mặc kệ Cố gia hay Vương gia, nghe tiểu công tử nhắc đến phong thủy, lão liền vội vàng phản bác:

“Đó toàn là chuyện hoang đường! Nếu công tử thật sự thích, vậy giá cả dễ bàn.

Thường nói bảo kiếm phải trao anh hùng, căn nhà tốt này cũng cần một vị khách xứng đáng. Chỉ là không biết công tử có thể làm chủ được không?”

Hắn sợ chỉ là vãn bối ra ngoài chơi, sau cùng lại để người trong nhà tới gây phiền phức.

Cố Mộc Vân lập tức dùng dáng vẻ của một thiếu niên bướng bỉnh, nghe người ta nói mình không làm chủ được liền phản bác:

“Ta đã trưởng thành, tất nhiên có thể làm chủ, còn có thể cùng ngươi ký khế ước.”

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt! Nhìn công tử là biết người có khí độ.” Hứa gia lão bộc vội vàng tâng bốc.

Hoa đường tẩu đứng bên cạnh ngơ ngẩn nhìn cô em chồng nói năng đâu ra đấy, vừa nghe đến mấy chữ ký khế ước thì luống cuống kêu:

“Tiểu… Tiểu công tử! Chúng ta không có tiền!”

Nàng vẫn là nhớ thương bạc ấy, tiền này là do cha chồng đưa, tuy cô em chồng nói sau sẽ trả lại nhưng lời là gió bay bạc mới là thật, nếu cô em chồng không trả thì nàng cũng chẳng làm gì được.

Tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy, cả buổi sáng chạy tới chạy lui đều là để bớt vài lượng, nàng sợ cô em chồng nói vài câu liền quên mất.

Cố Mộc Vân cười gượng:

“Lão bá, nói thật… bạc trên người ta không nhiều, e là không đủ tiền thuê mà ngươi nói.”

Nàng quả thật có chút xấu hổ, lần này đi thuê nhà thật sự quá gấp, một là không chuẩn bị được đủ bạc, hai là thời gian không cho phép trì hoãn.

Ở hiện đại nàng tuy không dư dả nhưng biết tính toán chi tiêu, trừ khoản vay nhà thì chưa bao giờ tiêu quá mức, trước mặt cha mẹ cũng chưa từng khóc nghèo hay than khổ.

Vì tiền mà kéo cả nhà diễn màn kịch vụng về thế này, nàng cảm thấy mất mặt vô cùng.

Mới ở với người nhà họ Cố vài ngày đã bày ra nhiều mưu kế như vậy, sau này còn làm bộ thục nữ ngoan hiền thế nào nữa?

Vốn còn định ngày mai quay lại thương lượng giá nhưng đại bá và nhị bá thúc giục phải thuê ngay trong hôm nay, dù mỗi tháng một lượng bốn tiền cũng thuê.

Một lượng bốn tiền chính là mức giá mà Cố đại bá và Cố Trường Thủy đã ép giá được, cũng là mức thấp nhất nhà họ Hứa đồng ý.

Vừa nghe tiểu công tử nói “bạc không nhiều”, Hứa gia lão bộc liền dò hỏi: “Vậy công tử định trả bao nhiêu?”

Cố Mộc Vân ngượng ngùng nói: “Ta chỉ có mười lượng bạc, muốn thuê… một năm.”

Một năm mười lượng bạc?!

Hứa gia lão bộc hít mạnh một hơi lạnh, trong lòng lão đầy khó xử, lão gia nói mỗi tháng ít nhất một lượng hai tiền, dư ra mới có thể chia cho lão chút bổng lộc.

Nhưng bây giờ mỗi tháng chỉ tính ra hơn tám trăm văn, hắn không chỉ không có thêm cái gì tiêu vặt mà còn phải lỗ một phần.

Nhưng nếu bỏ qua tên ngốc này thì e không biết còn phải đợi bao lâu mới gặp được người chịu thuê, trong thời gian đó hắn vẫn phải một mình trông nhà.

Hứa gia lão bộc trong lúc nhất thời trong lòng thiên nhân giao chiến, do dự không quyết.

Để che giấu cảm xúc, hắn thuận miệng hỏi: “Công tử tính cho cả nhà dọn vào ở?”

Cố Mộc Vân cũng tùy ý đáp: “Đúng vậy, còn tính làm một chút sinh ý nhỏ.”

Sinh ý?

Hứa gia lão bộc đôi mắt tức khắc sáng ngời, người đến trấn áp phong thủy cho lão gia tới rồi!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc