Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Y thuật trong người, xuyên về cổ đại thành đoàn sủng Chương 20: Trả Giá.

Cài Đặt

Chương 20: Trả Giá.

Cố Đình Tùng cùng Cố Trường Thủy hai ông cháu ở Thạch Thượng Cư dây dưa mãi nửa ngày, vậy mà Hứa gia lão bộc chỉ chịu bớt cho mỗi tháng một trăm văn, nói thêm chút nữa thì quyết không cho thuê.

Trong lòng Cố Trường Thủy nóng như lửa đốt, hắn đã vỗ ngực cam đoan với tiểu cô là nhất định sẽ ép giá xuống.

Thế mà bây giờ mỗi tháng vẫn là một lượng bốn tiền bạc, coi như vẫn chẳng giảm được bao nhiêu.

Vậy thì biết ăn nói thế nào với tiểu cô đây?

Vừa gấp, mồ hôi liền tuôn như mưa, cục u trên trán vì đánh nhau ngày hôm qua cũng đỏ tấy lên, nhìn rất dọa người.

Hứa gia lão bộc nhìn hắn tới lui, chỉ cảm thấy người này đầy sát khí, nói năng lại thô lỗ khó nghe, vừa nhìn đã biết chẳng phải loại hiền lành.

Thế nên lão kéo Cố đại bá sang một bên nói:

“Xin lỗi Cố lão đệ, căn nhà này ta không dám cho các người thuê đâu.”

Cố Đình Tùng trừng mắt nhìn cháu trai một cái, cho hắn theo là để trả giá, không phải để dọa người. Giờ thì hay rồi, chuyện làm ăn còn chẳng đàm phán nổi.

Nhớ tới lời dặn của Tứ nha đầu, Cố đại bá đành dày mặt tươi cười:

“Hứa lão ca, trẻ con không hiểu chuyện, ngươi bao dung rộng lượng, đừng chấp hắn. Nhà này chúng ta thật lòng rất ưng ý, chỉ là tiền thật sự quá đắt, chúng ta chỉ là dân thường, thật sự không gánh nổi.”

Hứa gia lão bộc lắc đầu:

“Không phải ta không chịu giảm, mà đây là nhà mới, nếu không phải lão gia không có thời gian về ở, cũng chẳng nỡ đem cho thuê. Nếu các người muốn nhà rẻ, bên cạnh có, mỗi tháng chỉ tám trăm văn.”

Hết cách rồi. Nhà này vừa đắt vừa kén người thuê, lão nhìn không vừa mắt thì ai cũng đừng mong ở.

Cố đại bá đơ người, Cố Trường Thủy thấy sắp thuê không được thì cuống lên:

“Nhà này phong thủy không tốt, người khác không dám ở. Giờ hiếm hoi có người hỏi đến, sao còn kén chọn nữa?”

Hắn không nói phong thủy thì tốt, vừa nói ra sắc mặt Hứa gia lão bộc liền thay đổi. Vì nể mặt lão gia và huyện lệnh, chuyện này dân trong trấn ai cũng biết nhưng chưa bao giờ nói toạc ra. Vậy mà tiểu tử này lại nói ngay trước mặt người ta!

Nói ra rồi còn thương lượng cái gì nữa? Đem cho không người ta cũng chẳng dám ở!

Hứa gia lão bộc đẩy Cố Trường Thủy ra cửa: “Đi đi đi! Nhà ta không cho ngươi vào!”

Cố Trường Thủy bị đẩy ra ngoài, còn la lớn: “Ta nhất định còn quay lại!”

Cổng rào đóng sập lại, Cố Đình Tùng nhìn cháu, vừa giận vừa buồn cười:

“Ngươi xem ngươi đi! Nói gì không nói lại đi nói phong thủy không tốt. Giờ thì hay rồi, người ta giận điên rồi, sau này không cho chúng ta bước vào nữa.”

Cố Trường Thủy xoa cái trán sưng đỏ, cười hắc hắc:

“Ta nói vậy thì khi tiểu cô đến trả giá, lão ta chắc chắn không dám kén chọn người nữa.”

Cố Đình Tùng khẽ chau mày:

“Tiểu cô bảo chúng ta tới thăm dò trước, xem ra tiền thuê thật sự là một lượng bốn tiền. Haizz… một năm cộng lại cũng không ít.”

Hắn dù đã quyết tâm liều một phen, nhưng dù sao cũng là hơn mười lượng bạc, là tiền cả nhà vất vả một năm kiếm được, muốn lấy ra thật sự vô cùng xót.

Những năm qua tuy có dành dụm được chút ít, nhưng hắn vẫn mong tộc cho phép nhà mình xây dựng lại.

Số bạc năm lượng mà Tây viện mỗi năm nộp cho tộc để sửa chữa, nếu tiết kiệm lại thì có thể để người nhà ở rộng rãi hơn, cũng có thể lo hôn sự cho mấy đứa cháu lớn.

Nhưng xem ý của tộc trưởng bây giờ, vẫn là nói sản nghiệp của tộc không thể động, cơ nghiệp tổ tiên không thể chia, không cho phá nhà xây lại; nếu muốn thì chỉ được quét vôi, làm đẹp bề ngoài tường Tây viện một chút, còn trùng tu thì không được.

Đây rõ ràng là cố ý làm khó Tây viện, chính là bắt nạt Tây viện không có người.

Bây giờ nữ nhi của tam đệ trở về, Tây viện rốt cuộc nhìn thấy một tia hy vọng, trong lòng hắn mới dám nghĩ đến chuyện đánh cược.

Thế nhưng, rủi ro quá lớn, nếu không làm được, hơn mười lượng bạc của hắn chẳng phải đổ xuống sông xuống biển?

Lựa chọn của người nghèo luôn khó khăn như vậy, nhìn vào số bạc lẻ trong tay, trăm bề tính toán, ngàn lần cân nhắc, chỉ sợ đi sai một bước thì chút bạc ấy cũng không còn.

Một bên là tương lai của Tây viện; bên kia cũng là tương lai của Tây viện, mu bàn tay lòng bàn tay đều là thịt, làm Cố Đình Tùng tâm tình trầm trọng.

Đang lúc thần hồn phiêu tán, đại tôn tử bên cạnh bỗng nói:

“Gia gia, Cố Nghiên Sơn của Đông viện ở đằng kia.”

Cố Đình Tùng lập tức hoàn hồn, lúc này mới phát hiện hai người đã đi xuống bậc đá lớn, tới đầu phố cổ.

Xa xa liền thấy hai người từ đầu phố đi đến, trong đó có một người chính là Cố Nghiên Sơn của Đông viện; cách xa vẫn nhìn thấy cái nốt ruồi đen trên mặt hắn.

Cố Trường Thủy nhổ một bãi xuống đất: “Phi, Đông viện không có ai là thứ tốt cả.”

Cố Đình Tùng thấp giọng quát: “Tây viện chúng ta không so đo với bọn họ, ngươi đừng nhiều lời mà chuốc thị phi.”

Cố Trường Thủy hậm hực:

“Gia gia, chúng ta không trộm không cướp, tự mình kiếm tiền nuôi gia đình, rốt cuộc phải sợ Đông viện cái gì? Ngươi còn phải khách khí với bọn họ?”

Nếp nhăn trên mặt Cố Đình Tùng nhăn lại như xoắn thành một khối, hắn cũng không biết phải mở miệng thế nào để nói cho cháu rằng từ đời cao tổ trở xuống Tây viện đều bị Đông viện đè đầu cưỡi cổ.

Đường phố hẹp, ông cháu nhìn thấy Cố Nghiên Sơn thì đối phương tất nhiên cũng thấy bọn họ.

Bên kia hai người lảo đảo đi tới; xem ra mới buổi sáng mà đã uống hai chén rồi.

“Cố Nhị ca, ngươi là người Cố gia, có phải nên giúp người nhà đòi lại mặt mũi không?”

Cố Nghiên Sơn nghiêng đầu nhìn Cố Trường Thủy:

“Chỉ cần đại chất nhi của ta chịu quỳ xuống cầu ta, mấy chuyện nhỏ này ta tự nhiên sẽ nói giúp.”

Cố Trường Thủy bị kích cho mắt đỏ bừng nhưng không nói một lời, từ nhỏ đến lớn bị người Đông viện chèn ép bắt nạt đã thành quen.

Đổi lại người khác, hắn chắc chắn lại lao vào đánh nhau, dù bị đánh cũng không sợ.

Nhưng hôm nay có gia gia bên cạnh; hắn mà bị đánh, gia gia sẽ phải cầu xin, thậm chí còn bị tộc trưởng gọi vào từ đường mắng chửi, thật mất mặt.

Quả nhiên, Cố Đình Tùng bước lên cười làm lành:

“Đa tạ Cố Nhị gia có lòng, chỉ là chuyện nhỏ, không cần phiền ngài.”

Nghe bậc trưởng bối gọi mình là Cố Nhị gia, Cố Nghiên Sơn lại thấy là điều đương nhiên.

“Không cần ta giúp cũng được!” Cố Nghiên Sơn cười ha hả, vẫn chẳng buồn để mắt đến Cố Đình Tùng. Hắn chỉ vỗ vai Cố Trường Thủy rồi lảo đảo bỏ đi.

Cố Trường Thủy nắm chặt nắm đấm, răng nghiến ken két: “Gia gia, ta chịu không nổi nữa rồi!”

Cố Đình Tùng ghì chặt cánh tay nó:

“Chịu không nổi cũng phải chịu! Rồi sẽ có ngày chính bọn họ phải quỳ xuống cầu chúng ta.”

“Khi nào?”

“Sắp rồi!”

Hai người quay về Tây viện, trên mặt đã khôi phục bình tĩnh, nhìn không ra điều gì.

Cố Mộc Vân hỏi chuyện thuê nhà: “Đại bá, hai người thương lượng sao rồi? Giá có thay đổi không?”

Cố Đại bá lắc đầu:

“Hứa gia hạ nhân chỉ chịu bớt một trăm văn, nói ít hơn thì không cho thuê. Nhưng Trường Thủy nói chuyện phong thủy không tốt, hạ nhân kia nổi nóng, đuổi chúng ta đi. Tứ nha đầu, ngươi có thể đi thuê rồi.”

Từ khi Cố Mộc Vân nói mình có thể thay cha mẹ làm chủ, lại tinh thông y thuật, Cố Đại bá đã xem nàng như người có thể bàn bạc mọi chuyện, hoàn toàn không nghĩ nàng chỉ là một cô nương mười sáu tuổi vừa mới trở về được chưa được năm ngày.

Cố Mộc Vân gật đầu: “Được. Hôm nay hai người đã mặc cả rồi, ngày mai ta sẽ đi thuê.”

Nàng đã nghe nhị bá nói lý do Tây viện gấp rút muốn thuê nhà, là sợ Đông viện xen vào gây khó dễ, chuyện như vậy trước đây không chỉ xảy ra một lần.

Vốn nàng muốn đợi vài ngày rồi mới đi, giờ thì thôi, ngày mai làm luôn.

Không ngờ Đại bá hạ giọng nặng nề:

“Không cần đợi mai. Dù tốn bao nhiêu, hôm nay con phải thuê cho được căn viện đó. Tiền… ta trả.”

Cố Mộc Vân hơi do dự nhưng vẫn gật đầu: “Được!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc