Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bên cạnh, Nhị đường tẩu đang bới thức ăn, nghe rõ ràng chuyện hai người nói.
Nàng vốn là người ít lời, sinh được hai nhi tử Cố Kim Thủy cùng Cố Ngân Thủy.
Hai đứa nhỏ mười ba, mười bốn tuổi, đang làm tiểu sai vặt trong trấn, mỗi tháng kiếm được ba trăm văn tiền đem về. Trừ phần lớn nộp vào công trung, phần lẻ còn lại thì lén đưa cho nương là nàng cất riêng.
Nàng chỉ mong một ngày nhà mình sửa sang lại, để có thể sắm thêm chút đồ dùng trong nhà cho hai đứa con.
Nhưng nay, cô em chồng chưa từng gặp mặt bỗng mang theo nô tỳ trở về, khi thì muốn mặc nam trang, khi thì nói phải trai giới, lại còn ầm ĩ đòi thuê nhà ở riêng, khiến nàng vô cùng lo lắng.
Nếu cô em chồng này có thể dọn ra ngoài ở, dĩ nhiên là chuyện tốt.
Vốn trong nhà đã chật chội, thêm vài miệng ăn càng khó xoay sở, nhất là đại nhi tử Trường Thủy nhà đại tẩu còn chưa đính thân, nhi tử mình cũng đang lớn dần.
Nhị Đường tẩu trong lòng phỏng đoán, người ít nói nay cũng mở miệng, chọn thời điểm nói xen vào:
“Tứ muội mang theo nô tỳ, ở chung với chúng ta thật không tiện. Huống chi còn thường xuyên đốt hương tụng kinh, trong nhà người đông ồn ào, e rằng khó yên tĩnh.
Ta nghe nói mấy hôm trước, bên Đại Thạch Thê có người cho thuê nhà, không biết giờ đã có người thuê chưa.”
Đại đường tẩu Hoa thị vỗ tay một cái:
“Ai, hiếm khi đệ muội chịu nói, nhắc mới nhớ, bên Đại Thạch Thê quả có nhà cho thuê, lại gần đường, đi lại thuận tiện nhưng mà… có hơi đắt đó!”
Cố Mộc Vân mỉm cười nói:
“Đắt quá thì không được đâu, nhị tẩu nói thử xem căn nhà đó rộng bao nhiêu, mấy gian?”
Ba người trò chuyện vui vẻ, trao đổi tin tức về việc thuê nhà
Bên kia, Đại bá mẫu Lư thị cũng đang bàn với trượng phu chuyện Cố Mộc Vân muốn thuê nhà.
Trong lòng nàng có chút khó xử, trước đây lão Tam tính khí bướng bỉnh, không nghĩ tới sinh nữ nhi càng bướng bỉnh, cô nương gia một hai phải mặc nam trang, hiện tại còn muốn ở bên ngoài.
Nhưng quả thực trong nhà quá chật, đại tôn tử Trường Thủy vì chuyện phòng ốc mà mãi chưa thể xem mắt, hai cái tôn tử còn lại cũng sắp đến tuổi thành niên, muốn ở trong nhà bố trí tĩnh thất càng không thể.
Cố đại bá chưa vội phản đối, hắn nhận thấy chất nữ mới về chưa đầy một ngày đã rất có chủ kiến.
Quả nhiên là nữ nhi chính tay tam đệ dạy dỗ, lớn lên ở trong thành chính là so với nữ nhi trong nhà có tiền đồ, không chỉ tự mình lo xong hậu sự cho mẫu thân, mà còn thay áo tang để phù linh trở về quê hương.
Bất quá việc thuê nhà này hắn vẫn là cùng mấy đứa con trai thương lượng một chút.
Dù sao nhà mình đang chiếm gian phòng của tam đệ, khiến Mộc Vân phải ra ngoài ở, e rằng khó tránh lời dị nghị.
Nhưng nếu để Mộc Vân ở Tây viện chắc chắn cũng không được thoải mái, nếu nàng tự nguyện muốn thuê thì nhà mình nên xuất chút tiền, lại giúp nàng tìm một nơi ổn thỏa, an toàn.
Đại phòng đang bàn chuyện thuê nhà, thì lúc này trong gian phòng ngang của Cố nhị bá Đình Hoa cũng đang nghĩ đến việc thuê nhà.
Tam đường tẩu Thư thị đã giặt xong quần áo, song gương mặt vẫn đầy u sầu, đang nấu cơm trong bếp.
Tuy Cố Mộc Vân đã nói sẽ không lập phần mộ cho cha mẹ ngay nhưng hễ nghĩ đến chuyện cha chồng phải đi vay nặng lãi, Thư thị liền thấy sợ hãi.
Ở thôn nhà mẹ để nàng từng có người đi vay nặng lãi để chữa bệnh, chỉ mượn mười lượng bạc, chưa đầy một năm cả vốn lẫn lãi đã thành năm mươi lượng.
Nhà kia trả không nổi, tiền lãi ngày một chồng chất, cuối cùng phải bán nhà bán đất, thậm chí đem nữ nhi mới mười hai tuổi bán cho Nhạc phường ở trấn trên làm kỹ nữ mới trả xong nợ.
Nay nếu tám mươi lượng bạc phải chia đôi cho hai nhà ở Tây viện, mỗi nhà phải gánh bốn mươi lượng, thì…
Nhà đại bá còn có ba người đi làm, chắc hẳn còn có tích lũy, cố gắng cũng lo nổi.
Nhà mình thì chẳng có gì, chỉ trông vào hơn một lượng bạc chồng cực khổ kiếm được mỗi tháng. Nếu đến lúc ấy trả không nổi, e rằng con cái cũng khó tránh khỏi cảnh bị bán đi.
Thư thị càng nghĩ càng sợ, ánh mắt không khỏi liếc về hướng thượng phòng, trong lòng còn chưa nguôi run sợ:
“Cái cô em chồng này vừa về đã khiến cả nhà chẳng yên, sau này tốt nhất đừng để nàng ở chung nữa.”
Từ nhị tẩu bên cạnh, nàng đã nghe nói cô em chồng ngại trong nhà chật, muốn ra ngoài thuê nhà.
May mà gian phòng của tam thúc vốn do đại phòng chiếm nên cũng chẳng liên quan đến nhà nàng.
Con dâu ở trong nhà nấu cơm, nhi tử lại không ở nhà, Cố Nhị bá là cha chồng phải giữ lễ tuyệt không bước vào trong nhà, hắn chỉ ngồi trên ghế đá ngoài cửa, nhìn đứa cháu sáu tuổi Nhạc Thủy chơi nước trong chiếc chum dưới mái hiên.
Sau lưng hắn, cháu gái ba tuổi Thủy Miêu đang giúp gia gia xoa bóp thắt lưng.
Lưng Cố Nhị bá vốn không tốt; sáng nay bận rộn từ sớm, lại còn phải quỳ một lúc ở nhà tộc trưởng, giờ lưng đau nhức không chịu nổi. Có đôi bàn tay nhỏ của cháu vỗ nhẹ vài cái, quả thực dễ chịu hơn nhiều.
“Cha, vào ăn cơm đi!”
Thư thị bưng cơm lên bàn, gọi cha chồng vào ăn, rồi cầm chổi định đánh đứa con trai đang nghịch nước:
“Nhạc ca nhi, ngươi sắp vào học đường rồi, như thế nào còn nghịch nước? Bộ quần áo mới có mỗi bộ này, ướt hết thì mặc gì đi học?”
Nàng muốn cho nhi tử vào tộc học, ngày thường liền không thể ăn mặc quá kém, nếu như bị người Đông viện thấy sẽ ghét bỏ.
Cố Nhị bá cau mày nói:
“Thủy Miêu, đói rồi phải không, theo gia gia vào ăn cơm nào.”
Một tay dắt cháu, một tay chống lưng, từ từ đứng dậy bước vào nhà.
Trong sân, Nhạc ca nhi vẫn cười, vừa chạy theo vừa gọi to:
“Nương, đừng đánh, ta đang vẽ con rùa bằng nước mà!”
Đứa trẻ nhảy nhót không để ý, bất ngờ đâm sầm vào người ông nội.
Chỉ trong chớp mắt, Cố Nhị bá bỗng khựng lại, thân người cứng đờ như gỗ, một tay chống lưng, miệng kêu lên thảm thiết:
“Aiya! Đứa nhỏ này chạy cái gì thế! Lưng ta… lưng của ta!”
Thủy Miêu sợ đến nỗi nép vào cạnh cửa, không dám lại gần gia gia.
Thư thị cũng hoảng hốt, lưng cha chồng vốn yếu, hay đau đến mức phải nằm liệt giường.
Nàng chẳng còn hơi đâu mắng Nhạc ca nhi nữa, vội vàng đỡ cha chồng, rồi cất tiếng gọi với sang đại phòng:
“Đại bá! Đại bá mẫu! Mau qua đây! Cha ta lại trật lưng rồi!”
Hai nhà ở sát vách, tiếng kêu vừa dứt, bên kia đã nghe thấy hết.
Đại phòng bên này đại bá, đại bá mẫu, đại tẩu nhị tẩu đều buông chén chạy ra; Cố Mộc Vân cùng Thúy Thanh, Tiểu Lục tử cũng đi theo.
Cố Mộc Vân vừa nhìn đã thấy Nhị bá khom người, mặt mày nhăn nhó, tay trái bấu chặt khung cửa, thân người run rẩy, tay phải đè lên sau lưng, đau đến co giật.
“Aiya, đau quá… lưng ta! Cả chân này cũng tê rồi, không còn sức!”
Mọi người vây quanh hỏi han, mỗi người một câu.
Có người định lấy ghế cho ông ngồi, nhưng Cố Nhị bá liên tục lắc đầu:
“Đừng… đừng đụng vào ta! Đau lắm! Phải qua cơn đau rồi mới cử động được…”
Nói thế, nhưng chẳng ai biết bao giờ cơn đau ấy mới dịu, chỉ trong chốc lát, sắc mặt hắn đã trắng bệch, mồ hôi to như hạt đậu nhỏ xuống không ngừng.
Cố đại bá vội đỡ cánh tay đệ đệ nhà mình, trong miệng vội la lên:
“Không được rồi, phải gọi lang trung đến xem, tiền thuốc không thể tiết kiệm được.”
Cố Nhị bá nhíu mày, cố nén đau:
“Thân này ngày một tệ, uống thuốc cũng chỉ phí bạc thôi.”
Hắn đã năm mươi mấy tuổi rồi, làm lụng nặng nhọc cả đời, trước còn làm việc ở bến tàu.
Nhưng tuổi già sức yếu, năm kia khiêng bao hàng bị trật lưng, từ đó chưa bao giờ khỏi hẳn.
Không chỉ đau lưng, mà chân cũng tê mỏi, nay tái phát, e rằng lại phải nằm nghỉ cả tháng.
Đúng lúc ấy, Cố Mộc Vân đi lên trước, quay sang nói với Đại bá:
“Đại bá, ngươi có thể để cho ta thử xem sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


