Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Y thuật trong người, xuyên về cổ đại thành đoàn sủng Chương 11: Làm Chủ.

Cài Đặt

Chương 11: Làm Chủ.

Hai vị bá phụ Cố gia vừa nói sẽ đứng ra ứng trước tiền mua ruộng tộc, Cố Mộc Vân tất nhiên không đồng ý.

Ba người còn đang bàn bạc, thì đại bá mẫu Lư thị từ trong chính phòng nghe thấy liền vội bước ra.

Nàng nhìn ra mọi người thần sắc không đúng, tức khắc khẩn trương nói:

“Các ngươi đã về rồi à, bên Đông viện nói như thế nào? Đừng nói là bọn họ lại gây khó dễ nữa nhé!”

Sự tình trọng đại, Cố Đình Tùng cũng không dối gạt lão thê:

“Đông viện muốn chúng ta quyên một thửa ruộng nước thượng đẳng làm ruộng tộc.”

Đại bá mẫu Lư thị tức khắc kinh hô:

“Ta nhớ rõ mấy năm trước, chính là phạt tiểu tử bên Đông viện tứ phòng kia tội trộm cắp cũng không phạt nặng như vậy, bọn họ thật là đem Tây viện chúng ta thành ngốc tử có thể tùy tiện lừa.”

Giọng nàng vốn to, lại kích động, khiến cả sân đều nghe rõ, những người khác nghe tin, lập tức kéo đến.

Nghe rõ đầu đuôi, Hoa đường tẩu là người phản ứng đầu tiên, la lên:

“Trời ơi, thế này khác gì muốn rút đến tận xương tủy của chúng ta!”

Tiền vay bạc ấy lãi chồng lãi, vay một trăm lượng, mỗi tháng tiền lời đã mười lượng, chỉ cần chạm vào là hố sâu không đáy.

Ngay cả Thúy Thanh cũng lo lắng, nàng biết tiểu thư nhà mình trên người tiền không đủ, nếu lấy ra toàn bộ liền không có biện pháp ra ngoài thuê nhà.

Nói đến tiền, mọi người đều sầu thành một đoàn.

Nghe người Tây viện oán trách, Cố Mộc Vân ở bên cạnh trầm mặc một lát, trong lòng dần dần trấn định.

Tiền này tuyệt đối không thể tiêu vào đó, nếu phải mua ruộng thì phải là ruộng của nhà mình, chứ không phải nộp không cho người khác hưởng.

Nàng trong đầu ý niệm vừa chuyển, tức khắc có một cái kế hoãn binh:

“Đại bá, nếu giờ không có bạc, thì ta thấy chưa cần an táng vội, cứ tạm gửi tro cốt cùng bài vị của cha mẹ trong chùa. Đợi sau này ta có tiền, sẽ làm lễ an táng cha mẹ thật long trọng.”

Cố Đình Tùng lắc đầu ngay:

“Không được! Có nhà có tộc, sao có thể gửi ở chùa được? Chuyện đó là…”

Chưa để hắn nói hết, Cố Mộc Vân đã ngắt lời, thanh âm trầm ổn, gằn từng chữ:

“Việc này, ta thế cha mẹ làm chủ.”

“Đại bá, cha ta lúc còn sinh thời đã nhiều năm không muốn trở về, hơn nữa cha ta chưa từng có ý nghĩ ghi tên nương ta vào gia phả Cố gia.

Chỉ sợ dù hắn đã chết cũng không nguyện ý bước vào cửa từ đường, càng không đồng ý đem tiền của thân nhân giao cho tộc để mặc người xâu xé.

Hiện tại gửi ở chùa là chủ ý của ta, nếu bọn họ dưới suối vàng có biết, muốn trách cũng chỉ có thể trách ta, có oán thì oán Đông viện tham lam vô tình, chứ không thể trách Tây viện.”

Tất cả mọi người ở Cố gia sửng sốt, việc này bọn họ đều không có nghĩ tới, hoặc là nói đúng hơn là không có suy xét quá di nguyện người mất.

Đích xác, tam đệ trước kia cùng Đông viện vẫn luôn tồn mâu thuẫn, trong đó nguyên nhân thực phức tạp một lời khó nói hết.

Sau khi thi đậu tú tài càng không màng trong tộc phản đối mà đi Giang Kinh phủ, từ đó không còn có trở về nữa.

Ngay cả chuyện cưới vợ sinh con cũng chỉ gửi thư báo cho Tây viện biết, trong thư chỉ nói rằng đã đưa tên vợ con vào gia phả riêng, những việc sau này hắn sẽ tự an bài.

Hiện tại phải bỏ ra số bạc lớn để nhập mộ phần tổ tiên, quả thật không giống với ý nguyện của hắn.

Nghĩ đến đó, Cố đại bá trong lòng mềm nhũn, thở dài nói:

“Vân nha đầu, nếu ngươi nói cha ngươi không muốn, vậy tạm thời gửi cha mẹ ngươi vào chùa đi.

Như vậy cũng tốt, nghe chút kinh kệ cũng có thể đầu thai vào nơi tốt.”

Đại bá không có ý kiến, nhị bá tự nhiên cũng không nói thêm gì.

Buổi sáng đi đến Đông viện, bị người ta lạnh nhạt nói lời châm chọc, hắn một bụng hỏa khí đã chứa đầy, định bụng trở về dù có phải vay tiền cũng phải mua ruộng tộc.

Hiện tại chất nữ nói đem linh bài tro cốt gửi trong chùa, chờ có tiền lại an táng, cũng là một biện pháp tốt.

Chuyện an táng tạm thời dừng lại, chỉ cần tìm một ngôi chùa để gửi tro cốt, mà mọi người lại không nhận ra, hôm nay mới chỉ là ngày thứ hai Cố Mộc Vân trở về.

Tiểu cô nương cha mẹ đều mất, nói là đưa linh cữu trở về quê, thực ra là nương nhờ thân thích mà thôi.

Lẽ ra phải khóc lóc bi thương, mặc cho trưởng bối sắp đặt; vậy mà nay mọi chuyện nàng đều tự mình làm chủ.

Tuy nhìn bề ngoài mọi người cũng thuận theo ý nàng, nhưng là vì lý lẽ nàng đưa ra đều đầy đủ, không ai có thể phản bác.

Bởi vì mấy người đường ca đang làm việc ở bến tàu, được chủ nhà cho ăn hai bữa, chỉ buổi tối mới về dùng cơm.

Người ở nhà chỉ nấu hai bữa, sáng nay ai nấy đều bận rộn, bụng đói cồn cào.

Tối qua đã làm cá và cơm tạp cốc, giờ trong nồi đang nấu cháo gạo lứt rau xanh, thêm bánh bột mì.

Đại đường tẩu Hoa thị bới cơm cho Cố Mộc Vân, tuy rằng cô em chồng này nói muốn thuê nhà riêng thực dọa người, nhưng sau lại cứng cỏi đối đáp với cha chồng, tự quyết không muốn tốn tiền lo việc an táng, khiến nhà đỡ được một khoản lớn, trong lòng nàng ngược lại thấy vui nên bới cơm cho Cố Mộc Vân rất vui vẻ.

“Vân muội tử à, trong nhà người đông, bình thường chúng ta toàn ăn gạo lứt. Tuy là gạo lứt nhưng ta đã chà xát kỹ, không còn lớp cám, đảm bảo không nhám miệng đâu.”

Cố Mộc Vân gật đầu: “Đại đường tẩu, nương ta cũng thường làm cơm gạo lức.”

Nàng không chê.

Phủ Giang Kinh tuy là vùng sản xuất lúa gạo, nhưng dù là người thành thị cũng không thể bữa nào cũng ăn cơm trắng bánh trắng, hằng ngày vẫn phải dùng cháo gạo lứt.

Gạo lứt cũng là gạo, chỉ là khi xay giữ lại mầm gạo, lớp cám và lớp nội nhũ bên ngoài nên màu sẫm hơn, hạt thô ráp, vị cũng kém hơn.

Kỳ thực, chính những phần ngoài này lại chứa nhiều dưỡng chất, khiến giá trị dinh dưỡng của gạo lứt vượt xa gạo trắng.

“Haha, vậy thì tốt quá, ta đã nói Tứ muội là người một nhà, nương ta còn sợ ngươi ăn không quen.”

Thấy Cố Mộc Vân không kén chọn đồ ăn, Hoa thị càng thêm có cảm tình:

“Em chồng à, ta là người thẳng tính, có gì nói nấy. Nếu ngươi muốn ra ngoài thuê nhà thì phải tự bỏ tiền. đại chất nhi ngươi nay cũng lớn, nhà còn phải dành tiền cưới vợ cho hắn.

Nếu muội không chê cơm nhà ta thô, thì thuê một gian nhà nhỏ cạnh đây, mỗi ngày về ăn cơm cùng cũng được, như vậy ngươi vừa yên tĩnh mà chúng ta cũng tiện chăm sóc.”

Cố Mộc Vân rất thích tính thẳng thắn của đại đường tẩu, như đại bá mẫu nói, lời tuy không ngọt tai nhưng nói thẳng còn hơn giữ trong lòng mà sinh bực.

Huống hồ bản thân Cố Mộc Vân cũng không thích đoán lòng người, bèn đáp ngay:

“Dĩ nhiên rồi. Tiền ta mang theo không nhiều, chẳng thuê nổi nhà lớn, nên trước hết cứ thuê nơi rẻ một chút. Đường tẩu có biết chỗ nào thích hợp thì giới thiệu giúp ta.”

Nàng không nói mình có hai mươi lượng bạc, vì hiện giờ chưa có thu nhập, số bạc ấy là vốn liếng duy nhất để tự lập, không tiện để người khác biết.

Hoa thị chau mày suy nghĩ:

“Ngươi đã muốn ra ngoài ở thì phải chọn nơi tốt một chút, hàng xóm phải đứng đắn dễ qua lại, lại tiện đường để mấy người đường ca ngươi có thể ghé qua mỗi ngày sau giờ làm. Chuyện này ta phải nghĩ kỹ đã.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc