Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đứa Con Ngoại Tộc Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Thật ra, lão phu nhân cũng không vì thương xót Tứ tiểu thư mà mềm lòng.

Bà chỉ không muốn danh tiếng của Quốc công phủ vướng chút vết nhơ, nhất là vào thời điểm mấu chốt như hiện nay. Không có gì quan trọng hơn tương lai của Ngũ tiểu thư.

Trong kinh thành này, quyền quý không thiếu, phú hộ cũng không ít. Nếu phủ họ Thẩm xảy ra chuyện, để người ta nắm được thóp, e rằng mọi kế hoạch đều đổ bể.

Mẹ con Lệ di nương lần lượt chết trong phủ – thế thì còn gì là thể diện?

Sau khi Hàn thị lui được một lúc, Ngũ tiểu thư Thẩm Hi Xương liền tới.

“Tổ mẫu.” Nàng cúi người hành lễ, dáng vẻ đoan chính, uyển chuyển, rõ ràng là đã được dạy dỗ nghiêm cẩn từ nhỏ.

“Ừm, mẫu tử con vừa mới rời đi.” Lão phu nhân nhìn nàng, nụ cười hiền từ.

“Vâng. Mẫu thân con đôi khi nóng nảy, nhưng chuyện gì cũng nghe lời tổ mẫu. Nếu có điều gì không phải, xin người đừng trách.”

“Đứa nhỏ ngoan, tổ mẫu và mẫu thân con bao nhiêu năm sống chung, lẽ nào còn không hiểu? Vì con, tổ mẫu sẽ khuyên nhủ bà ấy.” Lão phu nhân vỗ vỗ tay nàng. “Hôm nay con muốn ra ngoài à?”

“Dạ, mấy hôm trước, tiểu thư nhà Thị Lang Chu có gửi thiếp mời con đến thưởng hoa. Con đến đây là để xin phép người. Đối phương cũng đã mời mấy lần trong mùa hè này, con nghĩ không biết có nên đáp lễ một lần không?”

“Thưởng hoa thì cứ đi, nhưng khoản đãi khách thì khoan đã. Con quên rồi sao? Sinh thần của tổ phụ sắp đến. Năm nay lại là tròn tuổi, trong phủ nhất định phải tổ chức thật long trọng.”

“Tổ mẫu nói vậy, con nào dám quên! Nhưng vẫn còn một tháng mà.” Thẩm Hi Xương hơi dậm chân, làm nũng.

Lão phu nhân bật cười:

“Được rồi, nếu con muốn mời khách thì cứ mời. Dù vườn nhà ta không rộng, nhưng cũng có vài chỗ đẹp mắt.”

Thẩm Hi Xương ôm lấy tay bà, cười rạng rỡ:

“Người là thương con nhất! Con cũng sẽ mãi thương người nhất!”

“Cái con bé này… Phải biết giữ quy củ. Cả phủ này đều trông cậy vào con đấy.” Lão phu nhân dịu dàng vỗ nhẹ má nàng.

Thẩm Hi Xương đỏ mặt, trong lòng hiểu rõ dụng ý của bà.

Nàng được nuôi lớn bên cạnh tổ mẫu, là tiểu thư đích xuất danh chính ngôn thuận của Quốc công phủ. Trong phủ, nàng và đại tỷ là tôn quý nhất. Thế nhưng năm đó, đại tỷ chỉ gả cho đích trưởng tử của một phủ Bá tước – chẳng có gì vẻ vang.

Nàng thì khác. Tương lai của nàng nhất định không thể tầm thường như vậy.

Bên này, Thẩm Diệc vừa về phòng đã ra vườn ngồi.

Thẩm Diệc lập tức đứng dậy:

“Tam tỷ tỷ.”

“Tứ muội ngồi đi. Muội cũng ra đây hóng mát à?” Thẩm Hi Nghiên mỉm cười.

“Vâng, trong phòng nóng quá nên muội ra ngoài một lát.” Thẩm Diệc đáp.

“Ai da…” Thẩm Hi Nghiên khẽ thở dài, “Ta cũng thế.”

Câu nói này, nghe thì như khách sáo, nhưng lại đầy dụng ý.

Tam tiểu thư tuy cũng là thứ xuất, nhưng mẫu thân nàng – Chu thị lại sinh được con trai, địa vị tự nhiên khác hẳn Thẩm Diệc. Cuộc sống của hai người vốn dĩ không thể so sánh.

“Chúng ta không có phúc được ở chính viện. Nghe nói Ngũ muội muội ngày nào cũng có băng dùng không hết, mát lạnh cả người.” Thẩm Hi Nghiên buông nhẹ một câu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc