Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đứa Con Ngoại Tộc Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Sau mấy câu khách sáo ban đầu, Hàn thị lên tiếng:

“Cũng do ta sơ sót. Dù Tứ tiểu thư xuất thân chẳng mấy vẻ vang, nhưng hiện đang chịu tang, quả thực không tiện bàn chuyện hôn sự. Nếu cưỡng ép, e rằng khiến Đại tiểu thư bên kia khó xử. Đúng là xui xẻo.”

Miêu thị mỉm cười đáp:

“Lúc trước ta cũng nói như vậy là không ổn. Xuất thân không tốt thì đã sao? Một khi đã nhận về, tức là người nhà chúng ta. Chẳng lẽ lại để con gái nhà mình đi làm thiếp? Em dâu cứ yên tâm, ta sẽ chọn người khác.”

Trong lúc Miêu thị và Hàn thị trò chuyện, hai vị phu nhân còn lại hầu như không lên tiếng. Dù sao họ chỉ là tức phụ của thứ tử trong phủ, chưa đủ tư cách chen lời.

Lão phu nhân chợt hừ một tiếng:

“Thôi, các ngươi lui cả đi. Nhị tức phụ ở lại, ta có chuyện muốn nói.” Lão phu nhân khoát tay.

Miêu thị cùng ba người kia đồng loạt đứng dậy hành lễ, rồi lui ra ngoài.

Hàn thị không dám ngồi, đợi mọi người đi hết mới nhẹ giọng gọi:

“Mẫu thân…”

Lão phu nhân lạnh nhạt nhìn nàng:

“Lệ di nương mất đã hơn một năm, giờ chỉ còn lại một đứa con gái. Nay đã chính thức vào phủ, ghi danh vào gia phả. Năm xưa là chính ngươi một mực cầu xin để mẫu tử họ vào cửa, ta và phụ thân ngươi mới đồng ý. Sau khi vào phủ, ngươi đối xử với nàng ta ra sao, ta không hỏi tới.

Nhưng giờ người đã chết, quá khứ cũng nên buông. Việc năm xưa đâu liên quan gì tới Tứ tiểu thư? Ngươi còn muốn ép chết cả nó nữa sao? Nếu thật sự muốn mạng nó, sao không nhân lúc nó còn ở bên ngoài mà ra tay? Nhất định phải đợi nó bước vào cửa phủ chúng ta mới chịu được à? Ngươi còn tưởng tiếng tăm nhà này mấy năm qua tốt đẹp lắm chắc?”

Lời vừa dứt, lão phu nhân giận dữ đập bàn.

Hàn thị sợ hãi quỳ xuống:

“Mẫu thân hiểu lầm rồi, con không hề có ý đó…”

“Ngươi coi ta là kẻ ngốc chắc? Trước kia ngươi định gả nó vào phủ Vĩnh Ân bá, ta biết rất rõ. Ta chỉ muốn xem ngươi còn định giở trò đến mức nào. Không ngờ đến giờ vẫn chưa chịu tỉnh ngộ.”

Lão phu nhân đứng lên, giọng trầm xuống:

“Ngươi quên rồi sao, mấy năm nay chúng ta dụng tâm dạy dỗ Ngũ tiểu thư là vì chuyện gì? Thái tử trong cung năm nay mười bốn, chậm nhất hai năm nữa sẽ tuyển phi. Dù không nhắm Thái tử, Tứ hoàng tử hay Thất hoàng tử cũng đều đã đến tuổi thành thân. Nếu lúc này phủ chúng ta dính chuyện thị phi, đừng mơ con gái ngươi có thể bước chân vào hoàng thất.

Đến khi tiền đồ của Ngũ tiểu thư bị hủy chỉ vì mấy việc hồ đồ này, ngươi xem ta có lột da ngươi không!”

Hàn thị run rẩy, cúi đầu sát đất:

“Mẫu thân dạy rất đúng. Con dâu xin ghi khắc trong lòng.”

Lão phu nhân thu lại sắc mặt, lạnh giọng:

“Làm người phải chừa đường lui. Lệ di nương đã chết, thì cứ để mọi chuyện chấm dứt ở đó. Nếu ngươi còn dồn ép khiến Tứ tiểu thư cũng không sống nổi, thì từ đây về sau, lão nhị và ngươi sẽ hoàn toàn ly tâm.

Nó cũng chỉ là một đứa con gái, gả được nơi tốt thì hưởng phúc, không thì cả đời bị trói buộc. Ngươi thực sự không cần tự tay kéo lấy tai vạ vào thân.”

Hàn thị ngẩng đầu nhìn bà, lòng biết ơn trào dâng:

“Đa tạ mẫu thân chỉ bảo, con dâu đã hiểu.”

“Biết rồi thì về đi.” Lão phu nhân khoát tay.

Hàn thị đứng dậy tạ ơn, hành lễ rồi lui ra ngoài.

Còn về phần Thẩm Diệc kia, lão phu nhân dĩ nhiên chẳng buồn để tâm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc