Trúc ma ma thì lau nước mắt: “Nhà họ Thẩm này đúng là ép người đến đường cùng. Hay là... hay là tiểu thư thử cầu xin lão gia đi? Chuyện này, rốt cuộc là sao chứ...”
Thẩm Diệc chỉ khẽ lắc đầu: “Chuyện như vậy, các người còn chưa quen sao? Những năm qua chẳng phải đều là thế? Cầu xin ông ta thì được gì? Mọi chuyện chẳng phải đều do chính ông ta gây ra sao?”
Chỉ uổng công mà thôi.
“Nhưng chẳng lẽ cứ vậy mà thuận theo? Người là tiểu thư khuê các, cho dù có làm thiếp, cũng không thể gả vào nhà ấy!” Trúc ma ma vừa nói xong đã vội tự vỗ miệng: “Phỉ phỉ phỉ, nói năng linh tinh! Dù có phải gả cho kẻ buôn thúng bán bưng ngoài chợ, cũng không thể gả vào phủ họ làm thiếp được.”
Thẩm Diệc mỉm cười: “Vú nuôi đừng nói thế. Lòng dạ mọi người thế nào, ta đều hiểu cả.”
Nàng đưa mắt nhìn sân vắng, cành hoa thưa thớt lặng lẽ lay trong gió, nhẹ giọng nói: “Vẫn còn thời gian. Hơn một năm nữa, ta nhất định phải tự tìm cho mình một con đường sống.”
Thẩm Diệc vẫn cười, nét cười nhẹ nhưng kiên định. Đúng vậy, sao có thể thuận theo ý bọn họ được?
“Nô tỳ cứ tưởng, dù sao người cũng mang huyết mạch nhà họ Thẩm. Cho dù họ có hại chết Lệ phu nhân, thì người vẫn là tiểu thư phủ công hầu mà. Không ngờ... trong mắt họ, người lại chẳng là gì cả...” Nước mắt Trúc ma ma lại trào ra. Bà không có bản lĩnh gì, chỉ là một vú nuôi già, thương cho đứa trẻ mình đã nuôi nấng từ bé.
Thẩm Diệc đưa tay lau nước mắt cho bà, dịu dàng nói: “Đừng khóc nữa. Ta đã sớm hiểu rõ rồi. Nhà họ Thẩm, chúng ta không thể trông cậy vào được. Nhưng đừng sợ, có ta ở đây, nhất định sẽ bảo vệ được hai người.”
Trúc ma ma gật đầu, lòng đầy xót xa.
Lời ấy bà luôn tin tưởng.
Năm đó khi Lệ phu nhân bị ép đưa vào phủ, người thân cận không ai được giữ lại. Tiểu thư khi ấy mới mười tuổi, quỳ suốt đêm trước cửa mới giữ được Trúc ma ma và Phồn Tinh ở bên mình. Sau đó cũng chính nàng nghĩ cách đuổi hết đám nha hoàn đỏm dáng ra khỏi phòng.
Tiểu thư là người có bản lĩnh, chỉ tiếc vận mệnh lại quá cay nghiệt.
Lệ phu nhân vừa mất, nàng đã đơn độc không chỗ nương tựa. Có phụ thân mà chẳng khác nào không. Phủ công hầu nguy nga, tinh xảo kia, chẳng qua chỉ là một cái lồng son nhốt nàng lại. Tuổi đã không còn nhỏ, nếu hôn sự không tốt, cả đời xem như bị vùi lấp. Thế mà trong phủ lớn như vậy, lại chẳng một ai để mắt tới nàng.
“Vú nuôi, đừng khóc nữa. Khóc nhiều mắt sẽ sưng, rồi lại bị người ta chê cười. Những người trong phủ này, những chuyện này... ta sẽ dần dần tính sổ. Hôn sự cũng không thể để họ tự ý định đoạt. Đời còn dài, chúng ta từ từ mà đi.” Thẩm Diệc nói, giọng bình thản nhưng không kém phần kiên cường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



