Gaara ngồi trên sân thượng, ngẩng đầu nhìn mặt trăng...
Hồ lô cát đã được tháo ra, đặt dưới chân cậu...
Từ lâu nay, chỉ có mặt trăng là luôn ở bên cậu...
Chữ "Ái" trên trán khẽ nhói, nhắc Gaara rằng cậu chỉ là một con quái vật, một con quái vật chỉ biết yêu thương chính bản thân mình...
Khó khăn lắm mới lên được đến sân thượng, Tsukiko nhìn thấy Gaara đang ngồi dưới ánh trăng...
"Đẹp thật! Nhưng sao nhìn cậu ấy cô đơn quá!" Cô nhẹ nhàng bước lại chỗ cậu...
Mặc dù biết có người phía sau mình, Gaara vẫn mặc kệ... Cậu muốn xem kẻ này định bày trò gì...
Tuy nhiên Shukaku trong cậu đã cất lời: "Giết cô ta đi... Ngươi chưa từng giết con gái bao giờ cơ mà... Máu của cô ta chắc là phải ngọt lắm..."
"Ngươi im miệng cho ta!"
"Hê hê... Không dám giết nó hả? Vì cái mùi hương đó sao?"
"Ồn quá! Ta đã bảo ngươi im đi rồi mà..."
Gaara đưa tay ôm đầu, đoạn hội thoại với Shukaku khiến đầu cậu đau nhói...
Tsukiko đến gần, thấy Gaara đang ôm đầu, bộ dạng dường như rất đau đớn... Cô đặt hộp cơm sang một bên, nhẹ nhàng cất lời:
- Cậu vẫn ổn chứ?
Ngay lập tức, từ trong hồ lô cát, cát trào ra, nhanh chóng siết chặt lấy cô:
- Ư..._ Tsukiko cau mày, cảm giác bị cát quấn thực sự rất khó chịu...
- Ngươi muốn giết ta sao?_ Gaara để cát chuyển động, mang Tsukiko đến đối diện cậu. Con quái vật bên trong cậu liên tục cổ vũ cậu...
- Không có._ Tsukiko ngay lập tức chối bay...
- Vậy cha ta phái ngươi đến đây để làm gì?_ Cát xung quanh Tsukiko lại tiếp tục siết chặt, cô sắp bị quấn chết rồi...
..............................
- Cha! Cha định bỏ mặc em ấy sao?_ Cách đó không xa, Kazekage Đệ Tứ cùng hai đứa con của ngài đang quan sát trận chiến một chiều... Temari lo lắng hỏi cha.
- Đây là điều tất yếu. Trừ khi Tsukiko có thể vượt qua lần này, nếu không thì con bé cũng sẽ có kết cục như các ninja trước thôi!_ Ngoài mặt thì nói thế, nhưng ngài vẫn lo lắng. Nếu lần này vẫn không được, e là không có cách nào để ngăn Gaara lại nữa...
Cát cứ siết chặt, Tsukiko có thể cảm nhận rõ rang máu đang bị cát rút dần, hút khô...
- Nói mau._ Giọng điệu Gaara vẫn không thay đổi, lạnh băng...
- Khụ... Tôi... Không có ý định... Khục... giết cậu..._ Tsukiko vừa ho vừa cố trả lời:
- Kazekage... muốn tôi... giám sát cậu...khụ khụ... Nhưng... tôi không muốn... cậu chết...
Bịch...
Tiếng động vang lên, khô khốc...
Cát đã thả Tsukiko ra, cô rơi phịch xuống sân thượng...
Gaara vẫn giữ gương mặt vô cảm, cậu định rời khỏi sân thượng thì bị cô giữ lại:
- Đợi chút, Gaara!
- Gì?
- Cậu chưa ăn đúng không? Ăn cùng tôi đi. Yên tâm, tôi không bỏ độc vào đó đâu._ Vừa nói, Tsukiko vừa đẩy một hộp cơm về phía cậu và cầm lấy phần còn lại...
- Ngươi có biết mình đang làm gì không đấy?
- Có. Tôi biết tôi vừa mời cậu ăn cùng tôi. Nếu cậu không muốn thì thôi vậy!_ Tsukiko nhún vai với một gương mặt không chút cảm xúc. Thoạt nhìn, người ta sẽ nghĩ cô là một con rối được thiết kế tinh xảo bởi vì gương mặt cứng đơ của cô...
Gaara khoanh tay nhìn cô gái đang đứng trước mặt, tự hỏi cô ta có tỉnh táo không mà dám mời kẻ vừa muốn giết mình cùng ăn...
"Cô ta thật kì lạ!" Các sát thủ khác khi cậu hỏi rằng có phải cha cậu phái họ đến để giết cậu không thì ngay lập tức chối bay biến, chỉ có cô ta là tỉnh bơ thừa nhận...
Cô ta khiến cậu không biết phải nói gì...
..............
Dưới ánh trăng dịu dàng, mái tóc Tsukiko vàng rực như đang phát sáng...
Đôi mắt xanh màu bầu trời chiếu cái nhìn bình thản vào cậu. Không! Phải nói là vô cảm mới đúng:
- Cậu không cần thiết phải cảnh giác! Tôi đã bị mất kí ức, thậm chí đến cả chakra cũng thấp hơn các ninja bình thường. Đối với cậu, tôi không là gì cả._ Cô khẽ cười buồn, nhìn cậu...
"Ta biết ngươi đang do dự!" Từ một góc của trí não Gaara, Shukaku lên tiếng.
"Do dự? Đừng có đùa với ta!"
Từng cơn gió thổi qua, mùi hoa sơn trà từ Tsukiko khẽ lan tỏa đến chỗ cậu...
Cậu là ai chứ? Là Gaara của sa mạc, là con quái vật bị mọi người căm ghét... Làm sao cậu có thể xao động trước con bé đó được chứ?
- Cậu không đói sao?
Câu hỏi của Tsukiko khiến Gaara bừng tỉnh... Đã quen với các vụ ám sát, cậu không khỏi nghi ngờ hộp cơm kia... Sau khi quan sát cẩn thận, Gaara cầm lấy hộp cơm...
"Có vẻ không có độc!"... Đưa miếng trứng lên miệng, lòng Gaara chợt dấy lên cảm giác khó tả...
Đã bao lâu rồi cậu mới được ăn một bữa cơm nhà nhỉ? Gaara cũng không nhớ nữa. Temari nấu ăn khá tệ nên mọi người thường ăn cơm hộp, và cũng chẳng có ai gọi cậu xuống ăn cơm...
Thường thì khi cậu bước vào trong căn bếp, sẽ có một hộp cơm ở sẵn đó rồi...
Đã lâu rồi cậu mới ăn cơm cùng một ai đó...
Cảm giác đó thực ra cũng... không tệ!
......
Kazekage nhìn đứa con của mình rồi hài lòng rời đi...
"Con bé Tsukiko kia... Xem ra có thể lợi dụng nó rồi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)