Vừa mở cửa ra, ninja đưa Tsukiko đến đây đã đứng đó nhìn cô:
- Ra rồi à?
- Ừm... Đi thôi.
Bước theo người kia đến nhà Gaara, Tsukiko thầm sắp xếp lại dữ liệu: Sabaku no Gaara, năm nay 10 tuổi, biệt danh "phòng thủ tuyệt đối", là một con quái vật khát máu, đã giết tất cả các ninja được phái đến ám sát cậu.
"Mình phải theo dõi một cỗ máy giết người sao?"
- Này nhóc.
- 15. Nhưng giờ anh là chuunin rồi đó.
- Vâng vâng._ Tsukiko không có chút hứng thú gì với anh ta.
- Đến nơi rồi.
Khi mở cửa, một cô gái và một cậu con trai đang ở trong đó. Nhìn qua, Tsukiko xác định không có Gaara ở trong này. Hai người kia có lẽ hơn cô vài tuổi. Cô gái buộc tóc làm bốn, sau lưng đeo một chiếc quạt lớn. Cậu con trai thì vẽ mặt vằn vện, lưng mang theo một cái gì đó được quấn kín băng. Hình như cả hai vừa đi tập luyện về. Tsukiko cúi đầu:
- Chào anh chị. Em tên Tsukiko, được Kazekage cho làm người giúp việc trong nhà ạ. Xin được anh chị giúp đỡ.
- Vậy ra tên em là Tsukiko. Xin chào, chị tên Temari. Đây là Kankuro._ Cô gái có vẻ thoải mái. Trong khi đó, Tsukiko ngạc nhiên:
- Chị biết em ạ? Có phải chị đã cứu em ở sa mạc không?
- Không phải chị. Là Kankuro đó.
Tsukiko bèn quay sang Kankuro, nhoẻn miệng cười:
- Cảm ơn anh vì đã cứu em, anh Kankuro.
- Khỏi cần. Nếu muốn cảm ơn thì nấu ăn cho anh đi.
- Dạ.
Tsukiko bỏ ba lô vào góc nhà rồi bắt đầu tìm nhà bếp. Nhưng khi thấy nhà bếp thì cô lại cau mày:
- Chị Temari, em có thể hỏi một câu được không?
- Gì?
- Trong số đống nồi niêu xoong chảo kia, cái nào sạch ạ?
Thoáng chốc, gương mặt của cả hai người kia đều có vẻ ngượng ngùng:
- À thì... Chị cũng không biết...
- Không chỉ căn bếp, hình như ngôi nhà... hơi bừa bộn thì phải?
Tsukiko nhìn quanh ngôi nhà, cố tìm một lời nào đó để nói về mức độ bề bộn của nó...
Máu dọn dẹp của cô lại nổi lên:
- Xin lỗi anh Kankuro, em sẽ nấu ăn sau. Bây giờ thì để em dọn dẹp nhà đã nhé!
Tsukiko bắt đầu quét tước, dọn dẹp ngôi nhà, rồi lại cọ rửa gian bếp cùng với số nồi niêu "không được sạch sẽ cho lắm"!
Ngay khi bước vào nhà, Gaara đã ngửi thấy một mùi hương lạ... Mùi sơn trà thoảng qua, gợi cho cậu một cảm giác quen thuộc... Cùng lúc ấy cậu nhìn thấy một thân ảnh thanh mảnh đang thấp thoáng trong bếp...
- Gaara... Về rồi à?
Kankuro vừa tắm xong, lớp màu vẽ đã rửa trôi. Bộ đồ cũng chuyển sang đồ ở nhà. Anh vừa nhìn thấy Gaara đã giật mình...
Nghe thấy tên Gaara, tai Tsukiko dỏng lên, cô vội ngó ra ngoài. Một cậu bé có mái tóc đỏ màu mận chín, đôi mắt xanh ngọc lục bảo và quầng thâm quanh mắt... Đôi mắt ấy đang chiếu cái nhìn lạnh băng, tàn bạo và khát máu vào cô... Ánh mắt ấy làm cô gái nhỏ khẽ rùng mình, vội rụt vào trong bếp...
Gaara không nói một câu, ngay lập tức bước ra khỏi nhà...
Khi Tsukiko nấu nướng xong thì Kazekage cũng về nhà. Ông nói với Temari và Kankuro:
- Hai đứa . Đây là Tsukiko. Kể từ hôm nay nó sẽ là giúp việc nhà này, đồng thời sẽ là người giám sát "nó".
- Là người giám sát "nó" sao? Em chắc không đấy, Tsukiko?_ Temari lo lắng hỏi cô. Kankuro cũng lên tiếng hỏi Kazekage:
- Cha. Cha chắc không ạ?
- Temari, Kankuro. Cứ để em thử đi ạ. Kazekage nói rằng em không có chút nguy hiểm nào đối với Gaara, nên có lẽ cậu ấy sẽ không làm gì em đâu.
- Chị tưởng em rất mạnh hoặc phải có gì đó đặc biệt chứ?_ Temari vẫn nghi ngờ.
- Không có đâu. Lượng chakra của em rất ít, em còn bị mất trí nhớ. Hoàn toàn chẳng nguy hiểm gì hết.
- Vậy à?
- Còn nữa, ta muốn các con kèm cặp Tsukiko cho đến khi nhóc này đạt đến trình độ genin.
- Gì? Con không thích!_ Kankuro la lên oai oái nhưng bị Temari cốc một cái:
- Con hiểu rồi thưa cha._ Chị Temari trả lời.
- Vậy phiền chị nhé. Vì em chậm hiểu lắm!_ Tsukiko khẽ cúi đầu.
- Ừ. Cứ giao cho chị._ Temari cực kỳ thoải mái nhận lời.
Trong khi ăn cùng mọi người, Tsukiko chợt cảm thấy có điều gì gì đó kì lạ:
- Chị Temari, anh Kankuro, Kazekage. Gaara, cậu ấy... không ăn cùng mọi người ạ?
- Ừ. Lần nào nó cũng ra ngoài, mà có khi đến sáng mới xuất hiện.
- Vậy ạ?
Tsukiko chỉ ăn một bát cơm rồi tiếp tục dọn dẹp nhà cửa... Sau khi ăn xong, Kazekage đưa cô đến một căn phòng trống:
- Đây sẽ là phòng của ngươi từ giờ trở đi.
- Vâng. _ Tsukiko ngó vào, căn phòng được bài trí gọn gàng, góc phòng có một chiếc giường... Cô đặt ba lô lên giường rồi ra ngoài để tiếp tục dọn dẹp bát đũa...
Sau khi rửa bát, Tsukiko lại nghĩ đến Gaara... Vì không đọc Naruto nên cô chẳng có chút khái niệm nào về người này hết... Nhưng lúc nãy, cậu ta đã cho cô một cảm giác vô cùng quen thuộc...
Và đôi mắt của cậu ấy... Dù nó vô cùng lạnh lẽo, Tsukiko vẫn có thể nhìn thấy sự yếu đuối thấp thoáng trong đó...
"Không biết cậu ta đã ăn gì chưa nhỉ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)