Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

ĐÔNG CUNG SỦNG PHI Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Vị Ngọc Sanh cô nương này quả thật quá đẹp, khó trách người cả đời chỉ biết đọc sách thánh hiền như thiếu gia cũng nhớ thương nàng lâu đến vậy.

“Phía trước chính là mai viên.”

Nghĩ đến dáng vẻ thiếu gia vừa nãy nôn nóng không chờ nổi, gã sai vặt mím môi cười, dừng bước: “Tiểu nhân chỉ đưa cô nương đến đây thôi, cô nương vào trong là được.”

Cổng vào Mai Viên rộng mở, người còn chưa bước vào đã ngửi thấy hương mai nhàn nhạt từ bên trong thoảng ra.

Tam Thất đỡ Ngọc Sanh định bước vào, nhưng chưa đi được hai bước, cổ tay áo đã bị người giữ lại.

Gã sai vặt chu môi, đưa mắt ra hiệu: “Thiếu gia đang ở bên trong. Cô nương hãy cùng ta chờ ở ngoài.”

“Ngươi buông tay ta ra trước đã.”

Tam Thất cau mày, không vui, hất tay hắn ra. Nghĩ đến ngày thường Văn Hiên thiếu gia đối đãi với nàng không tệ, gã sai vặt chỉ trợn mắt một cái, cuối cùng cũng không dám ngăn nữa.

Tiểu viện sâu hút, vừa lọt vào tầm mắt đã thấy một khoảng hồng mai rực rỡ. Trên những cành cây cứng cáp, từng đóa hoa bung nở như lửa cháy.

Ngọc Sanh vừa bước vào, đã bị khung cảnh đầy hoa mai đỏ rực ấy làm cho choáng ngợp. Một viện đầy hoa mai như thế, thật sự quá đẹp.

Hồng mai trải dài một dải, liếc mắt nhìn không thấy điểm cuối. Gã sai vặt nói Hạ Văn Hiên đang chờ nàng ở bên trong, Ngọc Sanh vừa thưởng mai, vừa men theo lối nhỏ giữa rừng mai để tìm người.

Mai viên không rộng, nhưng cây mọc rậm rạp, đi được một đoạn là đã không còn thấy lối sau. Nàng đi đã lâu mà vẫn chưa thấy ai.

“Người đâu rồi?” Nàng nhíu mày, đang định quay lại, thì bên phải bỗng vang lên một tiếng động rất khẽ.

Ngọc Sanh khựng bước, lấy lại bình tĩnh, men theo hướng đó đi đến.

Giữa rừng hồng mai đỏ rực như lửa, nàng vòng qua mấy chục bước mới nhìn thấy một khoảng trống. Ở trung tâm rừng mai ấy, giữa sắc đỏ rực rỡ, lại mọc mấy cành lục mai.

Hồng mai rực rỡ như lửa, còn lục mai thì thanh nhã, tinh khiết vô cùng. Trên cành khô, nụ hoa lấm tấm, có bông vừa hé, có bông còn e ấp.

Giữa trời gió lạnh, chúng vẫn ngạo nghễ nở rộ, mang vẻ thanh cao không vướng bụi trần.

Khó trách người xưa khen hoa mai “rực rỡ mà không tục, cô tịch mà thanh khiết.”

Ngọc Sanh tiến thêm vài bước, kiễng chân định lại gần để nhìn kỹ hơn. Nàng vừa nhón chân, phía sau bỗng vang lên một tiếng cười khẽ.

Hắn bảo gã sai vặt đưa nàng đến đây, nhưng từ nãy đến giờ vẫn chưa xuất hiện. Với tính cách của hắn, hẳn đã sớm đứng đợi từ ngoài cửa, sao đến giờ vẫn không thấy bóng dáng?

Nói vậy, hắn căn bản không có ở đây.

Ánh mắt nàng đảo một vòng, cuối cùng dừng lại ở đình hóng gió bên trong. Ngay lúc ấy, một giọng nói trầm thấp, trong trẻo mà lạnh lùng truyền ra: “Lại đây.”

Dù cách một tầng sa mỏng, Ngọc Sanh vẫn cảm nhận rõ ánh nhìn kia đang rơi trên người mình.

Giữa hàng mi, nàng khẽ cau lại. Nàng không thích kiểu ánh mắt đó, quá lạnh, quá có mục đích, như đang đánh giá món đồ trước mặt.

“Tiểu nữ vô tình đi lạc vào nơi này, mạo phạm quý nhân, mong được lượng thứ.” Nàng khẽ cúi người hành lễ, rồi đứng dậy, định quay lại. Dù người bên trong là ai, nàng cũng không muốn dây vào.

Nàng cắn nhẹ môi, toan bước nhanh ra ngoài. Nhưng chưa đi được mấy bước, giọng nói từ đình kia lại vang lên, lạnh như gió mùa đông, không mang chút hơi ấm: “Ta bảo, lại đây.”

Giọng nói mang theo mệnh lệnh của kẻ ở trên cao kia khiến bước chân Ngọc Sanh lập tức khựng lại. Nàng cứng đờ cả người, xoay đầu nhìn về phía đình hóng gió, không kìm được mà run rẩy.

Đình hóng gió nằm sau rặng mai, nhìn qua chẳng có gì đặc biệt, nhưng lúc này, nàng lại cảm nhận được một ánh mắt xuyên qua lớp sa mỏng màu tuyết trắng, dừng lại trên người mình.

Ánh mắt ấy dù không trực tiếp đối diện, vẫn khiến lòng người run sợ.

“Lại đây.” Giọng nói trong đình cất lên, rõ ràng đã mất kiên nhẫn.

Đây là lần thứ ba. Ngọc Sanh biết mình không thể tránh, cơ thể cứng đờ như một con rối biết nghe lời, từng bước một tiến vào trong đình.

Lớp lụa trắng khẽ lay động. Trước khi bước vào, nàng đã ngửi thấy mùi rượu nồng, không gắt mũi nhưng dày đặc trong không khí. Trên chiếc trường kỷ chạm trổ bằng ngọc, có một người đang nằm nghiêng.

Người ấy tựa nửa người lên, một chân đặt lên bàn tròn gỗ sưa trước mặt. Trên đầu cài trâm ngọc, thân mặc áo hoa màu nguyệt bạch, một tay cầm bầu rượu, tay kia mân mê chiếc ngọc bội bên hông.

Dưới ngọc bội là sợi tua rủ xuống, khẽ đong đưa theo động tác của hắn.

Ánh mắt hắn ôn hòa mà như có ý cười, vẫn luôn dõi theo nàng, rõ ràng từ lúc nàng vừa bước vào, hắn đã chú ý đến.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc