Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

ĐÔNG CUNG SỦNG PHI Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Tam Thất thấy vậy, càng thêm hoang mang. Hạ công tử và cô nương đã quen biết nửa năm, nhưng nàng vẫn không thể hiểu nổi tiểu thư thật sự nghĩ gì.

Trong Nguyệt Lâu, ngày nào cũng có kẻ bỏ bạc tới chỉ để được nhìn cô nương một lần, cô nương đều không mảy may bận tâm. Vậy mà với Hạ công tử – người mà thân thế chẳng rõ ràng – cô nương lại đối đãi khác hẳn.

Nếu nói là có cảm tình, thì rõ ràng Hạ công tử thật lòng. Còn cô nương… chẳng ai nhìn ra được là thích hay không.

Tam Thất khựng lại, rồi dậm chân khẽ nói: “Cứ hễ nhắc đến chuyện này, cô nương lại giả vờ như không nghe thấy.”

Vừa nói, Tam Thất vừa thở dài, rồi vẫn ngoan ngoãn cầm ấm trà lên, rót cho nàng thêm một ly khác.

Trong mai viên ở phía bên kia, Hạ Văn Hiên vẫn chưa nghỉ ngơi. Hắn dặn người chuẩn bị đồ ăn, lại tính toán canh giờ, để nàng có thể nghỉ một lát rồi mới gọi dậy.

Đợi thời gian vừa đủ, hắn mới đứng dậy, định đến gọi Ngọc Sanh cùng ra ngắm mai.

Dưới mái hiên, Hạ Văn Hiên sải bước đi nhanh. Phía sau, gã sai vặt chạy theo, thở gấp mới đuổi kịp: “Thiếu gia, ngài đi chậm một chút!”

Thân thể Hạ Văn Hiên vốn yếu, gã sai vặt lo lắng, theo mãi cũng không đuổi kịp.

“Giờ đã không còn sớm.” Hạ Văn Hiên ngẩng đầu nhìn về phía trước, trong mắt ánh lên nét chờ mong. Sau khi ngắm mai, hắn còn phải ngồi xe ngựa nửa canh giờ để trở về, nhưng hắn thật sự nôn nóng muốn gặp nàng.

“Thiếu gia đúng là để tâm đến Ngọc Sanh cô nương.” Gã sai vặt vừa chạy vừa cười nói: “Nô tài theo ngài đã lâu, chưa từng thấy ngài để bụng ai như vậy.”

Hạ Văn Hiên không trả lời, chỉ khẽ ho một tiếng, bước chân cũng chậm lại: “Thật đến mức đó sao?”

Hắn đối xử với hạ nhân luôn hiền hòa, nên gã sai vặt chẳng sợ, vẫn cười nói tiếp: “Thiếu gia, ánh mắt ngài chỉ nhìn về phía Ngọc Sanh cô nương thôi đấy.”

Gương mặt tuấn tú của Hạ Văn Hiên lập tức đỏ bừng: “Ta… ta có lộ rõ đến thế sao?”

Hắn quả thật thích Ngọc Sanh. Trong lòng hắn chỉ có nàng, nhưng nàng vẫn còn nhỏ, chưa tới tuổi cập kê. Thường ngày hai người gặp nhau chỉ cùng bàn về thơ phú, thư họa.

Hắn vẫn luôn nghĩ, đợi nàng lớn hơn một chút rồi mới nói ra tâm ý. Giờ nàng sắp cập kê…

Hạ Văn Hiên bất giác dừng bước, rồi đổi hướng, đi sang lối rẽ bên cạnh: “Ngươi đi báo với nàng một tiếng, bảo nàng đến mai viên tìm ta. Nói rằng ta đang đợi ở đó.”

Dẫu sao nam nữ không tiện gần gũi, ngay cả gã sai vặt bên cạnh còn nhìn ra tâm ý của hắn, nếu để người khác thấy được, chỉ e miệng đời khó tránh lời đồn

Gã sai vặt cúi đầu, thấy tai chủ tử đã đỏ ửng, liền nhịn cười đáp: “Vâng, nô tài nhất định đưa Ngọc Sanh cô nương đến trước mặt thiếu gia thật chu đáo.”

Đi qua hành lang cong, dưới mái hiên lại bắc thêm một chiếc cầu vòm nhỏ. Nhìn từ ngoài, tiểu viện này tưởng nhỏ, nhưng vào trong mới biết sâu rộng khác thường. Khuôn mặt Hạ Văn Hiên vẫn còn vương sắc hồng, bước chân lại nhẹ nhàng. Hắn men theo lối đi lát đá, băng qua hồ cá, rẽ thêm một khúc nữa là tới mai viên.

Vừa lấy lại bình tĩnh, hắn cất bước qua bậc cửa, lại bất ngờ va phải người đi ngược chiều.

“Cha?” Hắn sững người, giật mình gọi.

Người kia mặc áo dài màu xanh đen, khoác ngoài tấm áo choàng lông chuột xám, dáng vẻ đoan chính, khuôn mặt tuy không có gì nổi bật nhưng toát ra vẻ nghiêm nghị.

Thấy hắn, Hạ Tùng Văn nhíu mày: “Con đến đây làm gì?”

Sắc mặt ông ta hơi trầm xuống, quay đầu nói với người phía sau: “Đi theo ta.”

Hạ Văn Hiên ngẩng lên nhìn, chỉ cần đi thêm vài bước nữa là tới mai viên, nhưng vừa bước được nửa, giọng Hạ Tùng Văn đã lạnh lại: “Còn không mau theo ta?”

Hắn không dám chậm trễ, đành ngoan ngoãn quay đầu bước theo phía sau phụ thân.

“Cô nương đi chậm một chút, cẩn thận dưới chân.”

Thiếu gia đối với Ngọc Sanh cô nương cực kỳ để tâm, nên dọc đường gã sai vặt cũng chăm sóc nàng hết mực: “Lục mai này vừa mới nở, thiếu gia vừa nghe nói liền vội dẫn cô nương đến xem.”

Ngọc Sanh khẽ gật đầu. Gã sai vặt phía sau lén ngẩng đầu nhìn nàng một cái, rồi lại vội cúi đầu quay đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc