Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

ĐÔNG CUNG SỦNG PHI Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Trong mắt Đào Chí Minh lập tức thoáng qua một tia cười. Ông ta nhận lấy chén trà nha hoàn dâng lên, nhấp một ngụm rồi ngồi xuống.

Ngọc Sanh vốn đã trang điểm xong, chuẩn bị ra ngoài. Nha hoàn bên cạnh Tần ma ma đích thân đến nói: “Ngọc Sanh cô nương, ma ma mời cô nương xuống gặp một vị khách.”

“Chẳng phải ta đã nói với ma ma rồi sao, chiều nay ta có việc, không thể ở lại?”

Ngọc Sanh quay sang nhìn Tam Thất, người hầu bên cạnh, nàng ấy cũng chỉ biết lắc đầu.

“Vị khách này không giống người thường.”

Ngọc Sanh là người Tần ma ma yêu quý nhất, ngày thường chỉ dựa vào nàng mà kiếm lời, nên nha hoàn nói chuyện cũng phải hết sức cung kính: “Ma ma dặn, cô nương nhất định phải xuống gặp một chuyến.”

“Vậy thì dẫn đường đi.”

Ngọc Sanh tuy không rõ vị khách kia là ai, nhưng cũng không tiện khiến Tần ma ma mất mặt. Nghĩ một chút, nàng vẫn dặn Tam Thất đi cùng.

Hôm nay nàng có hẹn với Hạ Văn Hiên, nên từ sáng sớm đã dậy trang điểm cẩn thận. Nàng khoác ngoài một chiếc áo lụa mỏng, bên trong là váy trăm nếp màu trăng non. Trang dung thanh nhã, tóc chỉ cài nghiêng một cây trâm ngọc đơn giản.

Trang điểm nhẹ nhàng, dáng vẻ thanh tao, lại khiến người khác chẳng thể rời mắt.

Từ hành lang bước vào sảnh, ánh mắt Đào Chí Minh lập tức bám chặt trên người nàng, không rời đi dù chỉ một khắc. Ánh nhìn ấy vừa thẳng thắn vừa trần trụi, mang theo sự đánh giá công khai. Ngọc Sanh cảm nhận được, đôi mày thanh tú khẽ nhíu, nhưng vẫn giữ vẻ thản nhiên.

“Ma ma.”

Nàng bước đến, khẽ cúi đầu thi lễ với Tần ma ma: “Nghe nói người gọi con?”

Dáng người nàng mảnh mai, khi cúi chào lại càng toát lên vẻ dịu dàng, mềm mại như nước chảy mây trôi. Không kiêu căng, không nịnh bợ, phong thái ấy khiến người ta không khỏi ngẩn ngơ.

Vạt váy thêu hoa mai khẽ rung, cổ áo hé mở lộ ra làn da trắng như ngọc. Dung mạo nàng thanh thuần, nhưng dáng vẻ lại gợi cảm đến lạ kỳ. Bộ váy trăm nếp thanh nhã cũng chẳng thể che đi những đường cong mềm mại ấy. Đặc biệt là vòng eo nhỏ, mảnh đến mức chỉ cần một bàn tay cũng có thể ôm trọn.

Nghe đồn, vị chủ tử kia vốn thích những người có vòng eo như vậy.

Ánh mắt Đào Chí Minh lóe sáng. Ông ta đứng dậy, đưa tay chỉ về phía Ngọc Sanh, nói với Tần ma ma: “Chính là nàng.”

Đào Chí Minh vừa dứt lời, ánh mắt mọi người trong sảnh đồng loạt đổ dồn về phía Ngọc Sanh, vừa ganh tỵ, vừa hiếu kỳ, lại thấp thoáng chút chua chát.

Đặc biệt là Ngọc Tranh, ánh mắt nàng ta như muốn rạch da người khác.

Tần ma ma mừng rỡ, suýt nữa buột miệng thốt lên “tốt quá”, nào ngờ Ngọc Sanh lại quay đầu, thẳng thắn nói: “Ta không muốn.”

Nàng nhìn về phía Tần ma ma, giọng bình tĩnh: “Ma ma, Hạ công tử mời ta hôm nay đi xem hoa mai. Ta xin phép đi trước.”

Ngọc Sanh khẽ cúi chào, hoàn toàn không liếc nhìn Đào Chí Minh lấy một lần, rồi cùng Tam Thất rời đi.

“Khoan đã…”

Đào Chí Minh thấy nàng bỏ đi liền vội vàng gọi với theo: “Mười ngàn lượng! Ta trả mười ngàn lượng!”

“Mười… mười ngàn lượng?”

“Mười ngàn lượng!” Ông ta nói gấp, thấy Ngọc Sanh dừng bước, mặt mày liền rạng rỡ: “Mười ngàn lượng, ta mua cô nương!”

Tần ma ma cười gượng, bước lên trấn an: “Vị này không thể động vào được đâu, hay là ngài chọn người khác đi?”

Nhưng phía sau, Đào Chí Minh nhìn bóng lưng uyển chuyển, yêu kiều phía trước, lại không thể nào bình tĩnh được.

“Cô nương.” Hai người vừa ra khỏi cổng Nguyệt Lâu. Trên đường, Tam Thất ngập ngừng mãi, cuối cùng vẫn đánh bạo hỏi: “Nếu thật có người đưa cho cô nương một vạn lượng hoàng kim, cô nương thật sự không muốn sao?”

Ngọc Sanh chỉ mỉm cười, không đáp.

Hai người vừa ra khỏi cửa không lâu, liền thấy bên kia đường có một cỗ xe ngựa đang dừng. Trên xe treo tấm mộc bài khắc chữ “Hạ”.

Nhìn thấy chủ tớ hai người, từ trong xe bước xuống một nam tử mặc trường bào lụa xanh ngọc. Người kia dáng người cao gầy, dung mạo thanh tú, đường nét nhã nhặn, nhìn kỹ lại lộ vài phần yếu ớt.

“Ngọc Sanh.” Hạ Văn Hiên nhìn thấy nàng, ánh mắt khẽ sáng.

Hắn cầm ô, bước nhanh hai bước đến, đưa ô che lên đầu nàng.

“Vừa rồi có việc đột xuất, nên ra chậm một chút.” Ngọc Sanh ngẩng đầu nhìn hắn, khẽ mỉm cười: “Chờ lâu rồi sao?”

“Không sao, ta cũng vừa mới tới.”

Thấy gương mặt ấy, Hạ Văn Hiên vẫn không dám tin rằng người như hắn lại có thể quen được một cô nương như vậy. Hắn cúi đầu đáp, hai vành tai đã đỏ lên.

Hắn và Ngọc Sanh quen biết chưa đầy nửa năm. Hai người gặp nhau lần đầu trong thư trai, sau dần trở nên thân thiết. Hắn ngưỡng mộ nàng không chỉ vì dung mạo, mà còn bởi học thức và cách nàng nói chuyện.

Sau khi biết rõ thân thế của nàng, hắn càng thêm thương xót và cảm thông.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc