Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

ĐÔNG CUNG SỦNG PHI Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Người có thể khiến ma ma thận trọng đến mức này, lại còn gọi hết nhóm “Ngọc” ra tiếp, chắc chắn là bậc quyền quý trong triều hoặc thương gia danh tiếng.”

Ngọc Tranh liếc mắt nhìn về phía cửa, tay lấy chiếc gương đồng nhỏ ra soi lại gương mặt, tỉ mỉ dặm lại lớp phấn trên môi.

Không bao lâu sau, người được ma ma dẫn vào phòng khách đã xuất hiện.

Người ấy khoác áo dài xanh đen, bên ngoài là áo choàng lông cáo màu bạc. Dáng người cao lớn, phong thái đường hoàng, khí thế hiên ngang. Ông ta vừa bước vào, căn phòng vốn đang rộn ràng lập tức trở nên im phăng phắc.

Ngọc Tranh đặt chiếc gương xuống, ánh mắt lướt qua người mới đến, rồi khẽ lẩm bẩm: “Chỉ vậy thôi sao?”

Nhìn qua, ông ta không giống quý nhân cho lắm.

“Đây là Đào lão gia.”

Tần ma ma tám phần là đã nhận được chút lợi lộc, nên vừa thấy người liền ân cần hết mức, không chỉ mời ông ta ngồi ngay vị chủ, còn tự tay pha trà ngon nhất dâng lên.

Đào lão gia trạc bốn mươi tuổi, dung mạo nho nhã, giữa hàng mày lại ẩn chút sắc bén. Ông ta đảo mắt nhìn quanh một lượt khắp phòng khách, rồi hỏi ma ma đứng đầu: “Các cô nương đều có mặt cả chứ?”

“Khẩu khí cũng lớn thật.”

Ngọc Tranh vốn tính đanh đá, nghe vậy liền uốn eo bước lên. Trên đầu nàng ta cắm chiếc trâm vàng hình hoa mẫu đơn, theo bước chân mà lắc lư, những hạt ngọc trai treo dưới trâm khẽ đập vào má, càng làm gương mặt nàng ta thêm diễm lệ rực rỡ.

Nàng ta khẽ cong môi, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn thẳng Đào lão gia: “Đào lão gia, nơi này là Nguyệt Lâu, không phải mấy chỗ tầm thường như Tần Lâu hay Sở Quán mà ngài hay tới đâu.”

Nguyệt Lâu có thể đứng vững ở Dương Châu, đương nhiên là có chỗ dựa vững chắc phía sau. Còn Ngọc Tranh là người nổi bật nhất trong nhóm “Ngọc” - nhan sắc hơn người, lại có chút kiêu ngạo, nên càng tự tin nói tiếp: “Nhiều cô nương như vậy, chẳng lẽ Đào lão gia không thấy ai vừa mắt sao?”

Đào lão gia chẳng hề tức giận. Ông ta chỉ nhìn Ngọc Tranh vài lần, ánh mắt từ trên xuống dưới chậm rãi quét qua, rồi mới lắc đầu thở dài: “Đáng tiếc. Cô nương đúng là xinh đẹp, chỉ là… vị kia trong nhà ta còn quyến rũ, diễm lệ hơn cô nương nhiều.”

Câu này vừa dứt, cả phòng khách bật cười rộ. Có người che miệng bằng khăn, vừa cười vừa nói: “Đào lão gia nói vậy là chê Ngọc Tranh tỷ tỷ của chúng ta rồi đó nha.”

Ngọc Tranh nghe ra ngay là giọng của Ngọc Tiêu, lập tức quay đầu trừng nàng ta một cái. Ngọc Tranh vốn luôn tự cho mình là người đẹp nhất trong đám, nay bị chê bai ngay trước mặt bao người, trong lòng như bị giội gáo nước lạnh. Sắc mặt nàng ta tái đi, ánh mắt lạnh lùng, đôi môi đỏ khẽ mím chặt.

Lão già này chẳng phải cố tình tới gây chuyện sao? Ý nghĩ ấy lướt qua đầu khiến lòng nàng ta càng thêm bực bội.

Tần ma ma cũng bắt đầu mất kiên nhẫn, trên mặt hiện rõ vẻ khó chịu: “Đào lão gia muốn kiểu người nào? Nếu thấy cô nương nhà ta không vừa mắt, xin mời ra ngoài, rẽ phải có khối chỗ khác để ngài chọn.”

Đào lão gia vẫn thong thả, chẳng buồn giận. Ông ta nhấp một ngụm trà, khẽ vén nắp chén gạt lớp bọt trà trên mặt, bình thản nói: “Đã đến Nguyệt Lâu, đương nhiên ta muốn chọn người tốt nhất.”

Nói xong, ông ta đặt chén xuống, giọng trầm ổn mà rõ ràng: “Tám ngàn lượng.”

“Cái… cái gì cơ?”

Cả phòng khách đồng loạt im bặt, chỉ còn tiếng hít khí lạnh vang lên khe khẽ.

Tần ma ma ngẩng đầu, phía sau là một đám cô nương như Ngọc Tranh đều sững sờ. Lúc này, Đào Chí Minh, người từ nãy đến giờ vẫn cúi đầu mới ngẩng lên, mỉm cười nói: “Tám nghìn lượng. Ta muốn người đẹp nhất ở đây.”

“Tám nghìn lượng?”

Tần ma ma hơi nheo mắt, dò hỏi: “Đào lão gia nói thật chứ?”

Đào Chí Minh đặt chén trà trong tay xuống. Tay áo xanh thẫm trượt xuống, để lộ cổ tay đeo một miếng ngọc phỉ thúy mài trơn nhẵn, nước ngọc sáng bóng, nhìn qua là biết thứ quý hiếm.

“Người ta muốn chọn, phải là người tốt nhất ở đây.” Đào Chí Minh nở một nụ cười, tiếp tục nói: “Hơn nữa, người mà ta muốn nàng ấy hầu hạ, chính là…”

Bàn tay đeo vòng ngọc khẽ nâng lên, ngón tay chỉ về phía các cô nương, ông ta nói tiếp: “Ai trong số các cô nương ở đây có bản lĩnh hầu hạ người đó hài lòng, ta sẽ có thêm thưởng.”

“Thật sao?”

Không ít cô nương kích động đứng bật dậy. Nhưng Đào Chí Minh lại chẳng mấy hứng thú với họ. Ông ta đặt hai tay lên đầu gối, từ tốn đứng lên, nói với Tần ma ma: “Nếu ma ma không chịu mang bảo bối thật sự ra, e rằng ta đành phải đi nơi khác.”

Tần ma ma nhìn người trước mặt, rồi lại nghĩ đến tám nghìn lượng bạc trắng kia, cắn răng nói với tỳ nữ bên cạnh: “Đi gọi Ngọc Sanh xuống đây.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc