Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngọc Sanh khẽ siết chặt bàn tay, những ngón tay mảnh mai hằn sâu vào lòng bàn tay. Đến khi mất hết sức lực, nàng mới buông ra. Lòng bàn tay đỏ bừng, mơ hồ hiện lên dấu máu.
Nàng cắn môi, rồi ngẩng đầu nói với Tam Thất: “Chiếc thắt lưng ngọc dương chi lần trước ta mang từ rừng mai về, ngươi để đâu rồi?”
Tam Thất ngẩn người, rồi lập tức gật đầu, xoay người đi lấy. Cô nương cất giữ vật thuộc về nam nhân, đó là chuyện hệ trọng. Nàng chưa từng hé miệng, chỉ lặng lẽ giấu kỹ.
Giờ nghe cô nương hỏi đến, Tam Thất không nói lời nào, vội vàng mang đến chiếc hộp nhỏ bằng gỗ tử đàn viền vàng.
“Đưa ta.”
Chiếc hộp vừa mở ra, Ngọc Sanh vẫn không dám nhìn thẳng. Người ấy bá đạo, mà thứ hắn để lại cũng bá đạo chẳng kém.
Đầu ngón tay chạm vào chiếc thắt lưng ngọc dương chi, ấm áp, mịn như nước. Ở thành Dương Châu phồn hoa, vật quý không ít. Nhưng khối ngọc trắng trong, lớn bằng bàn tay, lại được tạc thành thắt lưng thế này thì quả thật hiếm có.
Ngọc Sanh đang đánh cược. Nàng đánh cược vào giá trị của món ngọc này. Và hơn hết là đánh cược vào chút hứng thú còn sót lại của người ấy với dung nhan của mình.
“Sáng mai, ngươi hãy đến hiệu cầm đồ lớn nhất trong thành Dương Châu. Mang thứ này đi cầm.”
Nàng khẽ cắn môi, trong đầu hiện lên giọng nói bình đạm, trầm thấp, không hề mang chút dao động của người kia. Còn có ánh mắt hắn... từng dừng lại trên người nàng, ôn nhu mà cũng lạnh lùng, khiến người ta không dám nhìn lâu.
Nàng cố nén cơn choáng váng, chậm rãi ngồi dậy, soi gương, tỉ mỉ thoa từng lớp cao dưỡng nhan. Từ sợi tóc đến xiêm y, từng chi tiết đều được chỉnh lại không chút sơ sót. Chỉ đến khi soi gương thấy dung nhan đã khôi phục vẻ đoan trang, nàng mới yên tâm nằm xuống, khẽ nhắm mắt.
Sáng sớm hôm sau, Tam Thất nhận lệnh, lập tức lên đường.
Vương Toàn với khuôn mặt tròn trắng, dáng vẻ hiền hậu, mỉm cười như một vị Phật Di Lặc bước xuống.
“Lần trước ở rừng mai, gia ta từng gặp Ngọc Sanh cô nương một lần. Lần này, có vài chuyện muốn hỏi, nên đặc biệt phái chúng ta đến đón cô nương qua phủ một chuyến.”
Bên cạnh xe ngựa đàn hương còn có một đội hộ vệ đi theo. Vương Toàn nói năng nhỏ nhẹ, lời lẽ mang ý cười, nhưng khí thế lại khiến người ta không thể khước từ.
Tần ma ma cắn răng, cuối cùng vẫn không dám từ chối.
Chiếc xe ngựa này vẫn là chiếc lần trước nàng từng ngồi. Khi bước lên xe, Ngọc Sanh như còn ngửi thấy hương trầm thoang thoảng vương lại. Nàng khẽ cụp mắt, lắng nghe tiếng vó ngựa ngoài kia, trong lòng hiểu rõ, chuyến này, e rằng không còn đường quay lại.
Nàng đã lâu không ra khỏi cửa. Hôm nay trời trong sáng, xe ngựa vòng quanh nửa vòng thành Dương Châu, không rõ rẽ tới nơi nào.
Giữa lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng pháo trúc nổ lách tách, rồi tiếng trống chiêng tưng bừng vang vọng khắp phố.
Trong xe, hàng mi Ngọc Sanh khẽ run.
Nàng run rẩy vén nhẹ màn xe lên một góc. Vừa nhìn thấy đoàn rước dâu nối dài, trên tường dán đầy chữ “Hỉ” đỏ chói, trong đầu nàng chợt trống rỗng.
Một lúc lâu sau, nàng mới nhớ ra, hôm nay là ngày mồng năm. Cũng chính là ngày Hạ Văn Hiên thành thân.
Phía sau vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Ngọc Sanh ngơ ngác quay đầu, chỉ thấy người đi đầu khoác hồng y, thắt lụa đỏ, cưỡi trên con đại mã cao lớn. Áo cưới đỏ rực như lửa, gấm thêu tinh xảo, dáng vẻ đường hoàng mà phong lưu. Quả là một tân lang anh tuấn, khí độ phi phàm.
Dường như cảm nhận được ánh mắt nàng, người trên lưng ngựa khẽ nghiêng đầu, đôi mắt trong thoáng chốc nhìn về phía nàng. Ngọc Sanh giật mình, vội rụt tay lại, buông tấm rèm xe đã bị gió hất lên.
Hạ Văn Hiên ngồi thẳng lưng trên yên, ánh mắt khẽ tối đi khi nhìn thấy cỗ xe dừng lại dưới gốc táo. Trong lòng dâng lên nỗi mất mát mơ hồ. Bàn tay cầm dây cương siết chặt, thô sợi dây cắt rát lòng bàn tay, hắn mới miễn cưỡng buông ra.
Cũng phải thôi, đó chỉ là hắn tự mình đa tình. Nếu Ngọc Sanh biết chuyện, e là nàng hận hắn đến tận xương, sao có thể còn muốn gặp hắn?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


