Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

ĐÔNG CUNG SỦNG PHI Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Trời dần ngả tối, ánh trăng mỏng manh rơi xuống, lẩn khuất trong tầng mây đen mờ ảo.

Cơn mưa kéo dài suốt cả ngày cuối cùng cũng ngừng lại. Dưới mái hiên chỉ còn tiếng nước nhỏ tí tách. Tam Thất ngồi trước chậu than, vừa sưởi ấm vừa âm thầm lau nước mắt.

Sao số mệnh cô nương lại khổ đến thế?

Mới trở về không bao lâu, người đã ngất đi. Hạ thiếu gia ngày thường đối xử với cô nương tốt đến mức hận không thể nâng niu trong tay, nay lại nói muốn cưới người khác.

Tam Thất vừa giận vừa đau lòng, nước mắt rơi tí tách không ngừng. Đang lúc nàng còn nghẹn ngào, trên giường bỗng truyền đến một tiếng nói yếu ớt.

Nước mắt vẫn còn đọng trên mi, nàng lập tức chạy tới.

“Cô nương! Cô nương cuối cùng cũng tỉnh rồi.” Tam Thất thấy người trên giường mở mắt, mới thở phào nhẹ nhõm: “Cô nương mau ngồi dậy đi, trên người có chỗ nào thấy không khỏe không?”

Nàng vội đỡ người dậy. Ngọc Sanh dựa lưng vào đầu giường, khuôn mặt trắng bệch như tuyết.

“Cô nương yên tâm, Tần ma ma đã sai người đi mời đại phu.” Tam Thất nhìn khuôn mặt ấy, rốt cuộc không nhịn được mà bật khóc: “Cô nương, người đừng buồn. Nô tỳ thấy Hạ thiếu gia vốn không xứng với người, xin đừng vì hắn mà làm khổ thân mình.”

Vành mắt Tam Thất đỏ hoe, cuối cùng vẫn không nhịn được, nước mắt lại rơi lã chã.

“Cô nương, người còn ngất xỉu như vậy, sau này nô tỳ sẽ không nói tốt cho Hạ thiếu gia nữa. Hắn vốn không đáng.”

“Ta không phải vì hắn mà ngất.” Ngọc Sanh lắc đầu. Hạ Văn Hiên dù có lỗi, nàng vẫn có thể hiểu, vẫn có thể tha thứ.

Huống chi, quan hệ giữa họ vốn chẳng thuần khiết. Nay hắn cưới người khác, chẳng qua là nàng thua một ván cờ, không thể oán trách hắn.

“Cô nương...” Tam Thất nhìn nàng, đôi mắt đỏ hoe, trong lòng vẫn thấy khó tin.

“Ta ngất là vì thân thể không chịu nổi.” Ngọc Sanh nói, rồi khẽ ho hai tiếng, lấy tay che miệng: “Chiều nay ta không nên dầm mưa.”

Ngọc Sanh dừng lại, khẽ nói: “Hạ Văn Hiên sắp thành thân. Tần ma ma cũng chẳng còn kiêng dè gì nữa, lập tức muốn đem ta bán đi.”

Trước kia, vì Hạ Văn Hiên còn đứng ra che chở, bà ta mới nể mặt mà mắt nhắm mắt mở. Giờ hắn đã quay lưng, Tần ma ma tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Huống chi, trước đó đã có người ra giá tám nghìn lượng. Bà ta làm sao chịu buông tay? “Nếu có ai hỏi, ngươi cứ nói ta bệnh càng nặng.”

Bây giờ chỉ có thể mượn cớ bệnh tật để kéo dài thêm một chút. Nếu không, với tính tình của Tần ma ma, e rằng bà ta sẽ lập tức nhận bạc, rồi đem nàng bán đi lấy giá cao.

Tam Thất gật đầu, lấy tay áo lau nước mắt: “Nhưng cô nương à, cứ kéo dài như vậy cũng không phải cách. Số phận chúng ta đều nằm trong tay Tần ma ma.”

Khế ước bán thân ở trong tay bà ta, cả đời này sợ là khó thoát.

Giả bệnh có thể kéo dài được nhất thời, chứ không thể cả đời. Cuối cùng, vẫn là mặc cho người khác đem ra mua bán.

“Ta biết.” Ngọc Sanh cúi đầu, khẽ cắn lên đôi môi nhợt nhạt.

Lời Tam Thất nói, nàng đều hiểu. Chỉ là, nàng không muốn cam chịu như vậy.

Nếu đã phải để người khác tùy ý bán đi, chẳng thà liều một phen.

Biết đâu vẫn còn đường xoay chuyển? Biết đâu còn có thể nắm được cơ hội?

Dù chỉ còn một tia hy vọng, chỉ cần chưa đến bước đường cùng, nàng cũng không muốn cúi đầu nhận mệnh.

Sắc mặt Ngọc Sanh trắng bệch, đôi mắt khẽ khép lại. Trong đầu nàng thoáng hiện lên từng gương mặt quen thuộc, rồi dần dần phai nhạt, cuối cùng chỉ còn lại một dung nhan như tiên, cùng đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng, không mang chút cảm xúc nào.

Đôi mày liễu khẽ run, trong lòng nàng dâng lên một nỗi hổ thẹn khó tả. Ban ngày, nàng đã cự tuyệt hắn một cách dứt khoát, hoảng loạn mà bỏ đi, tự mình chặt đứt con đường lui.

Giờ đây, nàng lại phải tìm đến hắn.

Nếu sớm muộn gì cũng bị đem bán, vậy thì sao không bán cho hắn? Dù sao, đời này đã định sẵn là phải tranh đoạt để sinh tồn. Chi bằng... tranh lấy một cơ hội có lợi nhất cho mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc