Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tần ma ma nghĩ ngợi một lúc, vẫn thấy lo, liền theo sau vào trong.
“Ngọc Sanh, hôm qua vị Đào lão gia đó ra giá tám nghìn lượng, ngươi thật không đổi ý sao?”
Tám nghìn lượng, phần lớn thuộc về Nguyệt Lâu, phần còn lại xem như của hồi môn. Một cái giá như thế, đủ khiến bao người phải động tâm.
Ngọc Sanh nhìn thấy vẻ mặt thèm muốn của bà ta, trong lòng khẽ chán ghét nhưng vẫn giữ nụ cười dịu dàng: “Ma ma quên rồi sao, ta và Hạ thiếu gia vẫn đang rất tốt.”
“Hạ thiếu gia là con trai Tri phủ đấy.” Ánh mắt Tần ma ma lóe sáng: “Ngươi chắc hắn thật sự có thể đón ngươi vào phủ chứ?”
Hạ Văn Hiên là con vợ lẽ của Dương Châu Tri phủ. Chuyện này chính Ngọc Sanh đã nói với bà ta. Mà Tri phủ là chức quan tứ phẩm, được bệ hạ tín nhiệm, địa vị không hề tầm thường.
Nửa năm trước, Tần ma ma từng muốn tự mình tìm người mua nàng. May mà khi ấy Ngọc Sanh sớm dùng tên Hạ Văn Hiên để chặn miệng bà ta. Giờ lại có người ra giá cao, nàng sợ bà ta vì tiền mà đổi ý.
“Hạ phủ chỉ có mỗi hắn là con trai, hắn đã nói sẽ đón ta, thì chắc chắn sẽ làm được.” Nàng cười, nhẹ nhàng nắm tay Tần ma ma, tháo chiếc vòng ngọc trên cổ tay mình xuống, đeo lên tay bà ta.
“Đến lúc đó, ma ma sẽ thấy thôi.” Được lợi trong tay, Tần ma ma lập tức vui vẻ, hả hê rời đi.
Ngọc Sanh tiễn bà ra ngoài, mới khẽ thở phào.
“Cô nương.” Tam Thất vừa dọn đồ vừa hỏi: “Người thật sự định gả cho Văn Hiên thiếu gia sao?”
“Không được, nghĩ cũng đừng nghĩ!”
Trong Hạ phủ, Hạ Tùng Văn đập mạnh lên bàn, tiếng “bạch bạch” vang lên rung cả căn phòng: “Ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, muốn để nữ nhân thấp hèn đó bước chân vào cửa Hạ gia, nghĩ cũng đừng hòng!”
“Giờ ngươi còn muốn dùng kiệu tám người nâng để cưới nàng ta sao?”
Ông trừng mắt nhìn nhi tử đang quỳ dưới đất, hận không thể xông tới đá cho một cước: “Ta nuôi ngươi lớn từng này, chẳng lẽ chỉ để ngươi chọc ta tức chết à?”
Râu ông giật lên từng hồi, nghiến răng ken két, sắc mặt đỏ bừng vì giận.
Người đang quỳ, Hạ Văn Hiên, dập đầu thật mạnh, giọng vẫn kiên định: “Cả đời này, thê tử của con chỉ có thể là nàng.”
“Ngươi điên rồi!”
Hạ Tùng Văn giơ tay lên, nhưng cái tát ấy cuối cùng vẫn không nỡ hạ xuống. Bàn tay run run hạ xuống, chỉ đập mạnh lên mặt bàn, “bộp” một tiếng, suýt nữa làm bàn vỡ đôi.
“Nếu phụ thân không đồng ý...” Hạ Văn Hiên ngẩng đầu, ánh mắt kiên định: “Con sẽ quỳ ở đây, tuyệt không đứng dậy.”
“Đồ cứng đầu ngu xuẩn!” Hạ Tùng Văn tức đến run người, chỉ vào nhi tử: “Được! Ngươi thích quỳ thì cứ quỳ đi, quỳ đến chết cho ta!”
Nói dứt câu, ông phẩy tay bỏ đi, tức tối quay người về thư phòng. Vừa bước vào, ông liền giật mình đứng sững. Trong phòng đã có người.
Khuôn mặt ông tái đi trong chớp mắt, vội vàng quỳ sụp xuống: “Điện... điện hạ sao lại đến đây?”
Trần Trác đứng trước án thư, một tay chắp sau lưng, ngẩng đầu thưởng thức bức tranh treo trên tường.
Nghe tiếng, hắn quay lại, nở nụ cười ôn hòa: “Hạ đại nhân, đứng lên đi.”
Trong tay hắn cầm bức Tam thủy hồi khách đồ, vừa xem vừa tán thưởng: “Hôm nay cô đến phủ Đào đại nhân ngắm hoa, nghe nói chỗ ngươi có không ít tranh quý, liền muốn qua xem thử.”
Hạ Tùng Văn đứng thấp hơn một bậc, cố giữ bình tĩnh đáp: “Chỉ là mấy bức tranh tầm thường, ngày thường lấy ra ngắm chơi, e làm bẩn mắt điện hạ.”
“Ừ, quả thật chẳng có gì hay.” Trần Trác mỉm cười, buông bức tranh xuống, lấy khăn chậm rãi lau tay, rồi đưa mắt quan sát quanh phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


