Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cả đêm không ngủ, sắc mặt hắn có phần mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng. Bàn tay ấm áp truyền hơi ấm sang lòng bàn tay nàng, khiến nàng cũng dần thấy ấm theo.
Hắn khẽ nhét chiếc lò sưởi tay vào tay nàng: “Đồ đạc thu dọn xong chưa? Ta đến đưa nàng về.”
Cảm nhận được hơi ấm trong tay nàng, hắn liền buông ra, sợ nàng ngại.
Ngọc Sanh lặng lẽ nhìn dáng người phía trước. Thân hình hắn cao gầy, bước đi nhanh nhẹn, còn nàng dù cố gắng cũng chỉ có thể đi cách hắn nửa bước.
“Tam Thất đang thu dọn, chắc cũng sắp xong rồi.” Nàng bước đến bên cạnh hắn, khẽ hỏi: “Giờ có thể về luôn được chứ?”
“Tuyết lớn quá, nếu không đi ngay, lát nữa e rằng đường sẽ bị tuyết phong lấp mất.”
Hạ Văn Hiên nghiêng người sang phải, đứng chắn gió tuyết cho nàng: “Thu dọn xong thì ta lập tức đưa nàng về Nguyệt Lâu.”
Hạ Văn Hiên có lẽ vì đêm qua bị lạnh quá lâu mà thân thể tổn thương, sắc mặt suốt dọc đường đều tái nhợt. Thế nhưng hắn vẫn kiên trì, nhất quyết tự mình đưa Ngọc Sanh về.
“Cẩn thận, đi chậm thôi.”
Khi xe ngựa dừng trước Nguyệt Lâu, hắn đỡ nàng xuống, lại đưa ô che tuyết cho nàng.
Ngọc Sanh khẽ nói lời cảm tạ, còn chưa kịp xoay người thì đã nghe hắn gọi lại: “Ngọc Sanh, chẳng phải qua vài ngày nữa nàng sẽ cập kê sao?”
Sinh thần của nàng rơi vào tháng sau, tính ra quả thật chẳng còn bao xa.
Thấy nàng gật đầu, khóe môi Hạ Văn Hiên khẽ cong, trong mắt ánh lên một tia dịu dàng: “Vậy đợi đến ngày nàng cập kê, ta sẽ đến đón nàng ra ngoài.”
Lời ấy, chính là ý muốn chuộc nàng.
Với những nữ tử như nàng, vận mệnh vốn chẳng nằm trong tay mình, mà nằm trong túi tiền của người khác. Các nàng chẳng khác nào món hàng, có thể bị mua đi bán lại bất cứ lúc nào.
Trước mặt nàng là nhi tử của một quan viên tứ phẩm, bên người không thê thiếp, không thông phòng, lại có cảm tình với nàng. Đây vốn là kết cục tốt nhất mà nàng đã tính toán suốt nửa năm trời.
“Được.” Ngọc Sanh quay đầu lại, khẽ mỉm cười, tay cầm ô che nửa khuôn mặt, giọng nói trong trẻo mà mềm mại: “Ta chờ ngài.”
Hạ Văn Hiên nhìn bóng dáng nàng dần khuất sau lớp tuyết trắng, lòng cảm thấy mãn nguyện, mới lên xe ngựa rời đi.
...
Ngọc Sanh trở về Nguyệt Lâu, lập tức gây nên một trận xôn xao.
Nàng ra ngoài từ hôm qua, một đêm không về, nay lại được người khác đưa trở lại. Tần ma ma tức đến nghẹn họng, vừa thấy nàng liền đanh mặt lại: “Nguyệt Lâu có quy củ, nữ tử chưa được xuất các thì không được ngủ bên ngoài!”
Ngọc Sanh vừa bước vào đã bị chặn đường. Tần ma ma ngồi giữa đại sảnh, tay nâng chung trà, sắc mặt nghiêm nghị: “Ngươi đừng tưởng ta thương ngươi, thì chuyện gì cũng dám làm.”
Ngọc Sanh quả thật xuất chúng. Dung mạo thanh lệ, dáng người như liễu rũ trong gió, tính tình nhu hòa, lại thêm tài hoa vượt trội. Ở Nguyệt Lâu, nàng là người khiến ai gặp cũng phải ngoái nhìn.
“Ngày thường ta còn có thể bỏ qua, nhưng lần này thì không được. Nếu việc ngươi qua đêm bên ngoài truyền ra ngoài, mất mặt không chỉ ngươi, mà còn làm tổn hại danh tiếng Nguyệt Lâu.”
Danh tiếng chính là giá trị. Nếu một người mất danh, những người còn lại cũng sẽ bị ép hạ giá.
Ngọc Sanh biết việc này không thể giấu được, sớm đã nghĩ sẵn đối sách. Nàng chậm rãi tháo áo choàng, vén tay áo lên, để lộ vết trầy sượt và vết thương còn mới trên cánh tay.
Tần ma ma nhìn thấy, lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Ngọc Sanh buông tay áo xuống, đảo mắt nhìn quanh. Các cô nương trong lâu phần lớn đều ra xem, ánh mắt mỗi người mang một tâm tư khác nhau.
Nàng chẳng để tâm, chỉ dẫn Tam Thất về phòng mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


