Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đơn phương đến từ bỏ Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Trong năm cấp 2, nhà Nam đã chuyển tới nơi khác ở. Vì muốn cùng về nên tôi đợi, tôi có thể trễ giờ học thêm cũng muốn dành thời chờ cậu, mẹ tôi có mắng tôi làm lỡ dở lớp học tôi cũng chịu.

Chặng về nhà sao nay dài lê thê, tôi chỉ đạp xe dạo bước phía sau các cậu. Từ giờ sẽ không như vậy đâu, tôi không muốn chạy theo cậu nữa.

Tôi không đi đường về mà tôi nài nỉ cậu cùng về chung nữa, tôi chỉ đi đường về nhà tôi thôi.

Lúc bấy giờ chúng tôi đã không còn qua lại nhiều. Chỉ vài lần gặp gỡ với nhóm bạn trong xóm. Chúng tôi thậm chí không liên lạc qua bất kì mạng xã hội nào khác nào trừ ứng dụng trò chơi đó. Nhưng Nam chỉ vậy với tôi. Cậu ấy có dùng chúng nhưng có thể trao đổi với bất cứ ai trừ tôi.

Tôi biết được trang thông tin trên mạng của cậu là qua Yến, tôi nhắn tin với cậu vài lần nhưng thời gian đó cậu đã có người yêu. Có lẽ vì tôi quá phiền phức nên mặc dù Nam đã nhắn rất nhiều nhưng tôi chỉ nhớ rõ câu “ tớ trả lời tin nhắn chẳng qua chỉ vì tôn trọng cậu”.

Lúc ấy vì cơn sốt khiến đầu óc không tỉnh táo mà làm phiền cậu. Nhưng tin nhắn lúc đó làm giúp tôi tỉnh táo. Kể từ khi cậu nhắn như vậy tôi đã xóa trang tin nhắn, cũng xóa những thứ có liên quan đến cậu xung quanh tôi bao gồm cả ứng dụng trò chơi – trò chuyện kia.

Một chút nhói trong tim nhưng phần nhiều là nhẹ nhõm. Thì ra tôi đã thật sự từ bỏ cậu rồi.

Tại thời điểm khủng hoảng nhất, tôi vừa áp lực việc học chuyển cấp, áp lực thi cử tuyển sinh cấp ba, áp lực với thành tích mà ba mẹ đặt ra và với thứ tình cảm này đã khiến tôi rơi vào trạng thái trầm cảm.

Tôi không còn cười nữa, ngày ngày tiêu cực, đêm đến lại lấy nước mắt rửa mặt. Cảm xúc ngày càng hoảng loạn, luôn nổi giận vô cớ, cũng khóc rất nhiều, trong thâm tâm tôi muốn kết thúc cuộc sống này. Dù tôi không thích sự bảo thủ, sắp đặt hay xu hướng thành tích của gia đình nhưng tôi biết mọi người đều muốn tốt cho tôi. Tôi vẫn luôn kiềm nén sự tiêu cực của bản thân. Cũng rất may mắn khi lên cấp 3 tôi có thêm hai người bạn, dù ít dù nhiều họ đã ở bên cạnh tôi, chia sẽ buồn vui với tôi, từ đó mà chứng trầm cảm cũng khá hơn.

Đã từng có ai cần tôi?

Có phải do tôi không đủ tốt nên mới bị bỏ rơi?

Giờ đây điều đó không còn là mối quan tâm của tôi nữa. Tôi từ bỏ rồi.

Tôi biết bản thân cần gì, muốn gì, cũng có những người bạn thật sự quan tâm tới tôi, nhớ được sự thích – ghét của tôi. Họ đã từng chờ cơn mưa kết thúc rồi mới trở về vì biết tôi không mang áo mưa. Họ luôn chờ tôi mỗi khi không thấy xe tôi chạy ở phía sau. Họ tìm tôi, an ủi cảm xúc bất ổn của tôi. Và tôi biết ơn họ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc