Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đơn phương đến từ bỏ Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

Từ khi Minh rời khỏi xóm, tôi chuyển từ nhà Minh sang nhà Yến, ý là sang nhà Yến thường xuyên hơn. Tôi để ý ứng dựng trò chuyện mà Nhi và Nam sử dụng. Nó rất thú vị. À! Vì muốn thân hơn với Nam, thế nên trong điện thoại tôi cũng xuất hiện vài cái ứng dụng đó.

Ngoài thời gian trên trường lớp, thì chúng tôi cùng chơi và nói chuyện qua điện thoại. Nhưng thú thật là tôi rất mù công nghệ số. Người ta chỉ mất 1 tiếng để hiểu và nắm rõ thì tôi lại mất 1 tuần. Đã vậy cái ứng dụng lại chỉ có ngôn ngữ tiếng Anh, tôi chỉ rành tiếng mẹ đẻ. Mà vậy cũng chẳng sao, chỉ cần có công cụ dịch thuật là được mà.

Làm quen được với ứng dụng và thêm phải làm quen với giờ giấc sinh hoạt của người ta – cụ thể là Nam. Nam là học trước rồi chơi và tôi ngược lại. Người ta nói “ muốn thì tìm cách”, vậy thì tôi chiều theo cậu.

À! Điện thoại tôi nói thật ra là của mẹ tôi nên tôi cũng phải tranh thủ lắm mới lấy được. Đa phần là tôi chẳng được mẹ cho phép nên cũng đành chịu.

Cậu chắc hẳn không biết tôi vẫn luôn đợi cậu giờ tan học đâu. Tôi vẫn luôn làm vậy. Tôi biết cậu có bạn, đôi khi có việc cậu thể ra về đúng giờ nhưng tôi vẫn chờ cậu. Nếu cậu thấy tôi là là tình cờ mà không để ý thì cũng không sao. Tôi có thể đợi cậu.

Nhưng khoảng cách của chúng ta không còn như trước. Tôi chỉ nhớ có lần cùng về chung tôi đã nói:” Ở bên cạnh cậu tôi có cảm giác yên bình và an toàn”.

Câu nói này là sự bày tỏ của tôi, cậu chắc cũng không biết điều này. Từ khi nhận thức được tôi luôn cảm giác thiếu an toàn, mặc dù đang ở nhà, tất cả các cửa đều đóng nhưng vẫn chưa đủ. Tôi thích chui trong tủ, nơi có không có nhiều không gian, chất đầy quần áo, chăn màn và gấu bông không sử dụng đến, ít nhất như thế tôi thấy an toàn.

Tôi sợ sấm sét vì thế mà ghét luôn trời mưa, nhưng vào một lần trường tổ chức thi cử, ở buổi thi cuối cùng, tôi đợi trước lúc lớp thi cậu được ra về, nhìn gương mặt cậu hớn hở, vui vè của cậu mà tôi cũng hứng khởi theo. Nam đã chạy tới và dang tay ôm lấy tôi. Chúng tôi có khá nhiều tiếp xúc nhưng việc ôm nhau gần như không có. Lần thân mật này khiến tim tôi bị hẫng một nhịp. Tôi chẳng rõ cảm xúc của chính mình lúc ấy nữa.

Vì có việc nên phải tạm biệt cậu rời đi trước, ra đến cổng trường trời lại đổ con mưa phùn nên đành phải chạy ngược lại trong trường trú mưa. Chúng ta lại gặp nhau. Cậu đi đến gần tôi, đưa tay kéo tay tôi, nói rằng:” Tớ muốn ôm cậu”

Tôi không nghĩ cậu lại nói vậy, đơ mất vài giây rồi tôi nói: “ giờ người tớ ướt cậu đừng ôm”. Rồi tôi vội chạy khỏi đó vì mẹ đã đến đón. Sau ngày hôm ấy, Nam thay đổi. Người như cậu ấy trông có vẻ dễ gần nhưng thực là lúc nào cũng cảm thấy có khoảng cách. Vậy sao cậu lại lặp lại những hành động đã làm với tôi với người khác.

Tôi thật sự không hiểu được cậu.

Tại sao cậu làm thế..

Nếu cậu đã làm thế thì tại sao lại ôm tôi..

Lòng tự tôn trong phút chốc sụp đổ hoàn toàn. Tôi cứ nghĩ cậu đã nhìn thấy tình cảm của tôi và chấp nhận nó. Vậy là do tôi ngây thơ hay quá tự tin!?

Bầu không khí lúc ấy tôi mới nhận rõ được vị trí của mình. Không có tôi cuộc sống của các cậu vẫn rất vui...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc