Hai ngày tiếp theo, Tống Thời Cẩn bận đi công tác ở tỉnh khác, còn Chu Uẩn vẫn tiếp tục miệt mài phụ giúp công việc ở trại trẻ mồ côi.
Thứ Hai, Cố Tĩnh Lam cuối cùng cũng quay trở lại. Chuyện là gia đình cô có người lớn tuổi bị ốm, tính tình lại bảo thủ, nhất quyết không chịu nhập viện điều trị. Suốt mấy ngày qua, cô phải tất tả ngược xuôi lo liệu mọi việc, khuyên can mãi không được. Cho đến khi ông bà chịu lên xe về quê tĩnh dưỡng, cô mới rảnh rỗi để quay lại thành phố.
Việc đầu tiên Cố Tĩnh Lam làm ngay khi trở về là mời Chu Uẩn đi ăn một bữa ra trò. Cô chọn một nhà hàng chuyên phục vụ các món ăn gia đình với không gian riêng tư, ấm cúng.
Đã lâu không gặp lại, Chu Uẩn cũng chuẩn bị sẵn một món quà nhỏ nhắn mà cô tình cờ mua được trong một lần đi dạo phố cùng Tô Ý.
Vừa bước qua cửa phòng, Cố Tĩnh Lam đã nhào tới ôm chầm lấy cô bạn. Cái ôm chặt cứng khiến Chu Uẩn nghẹt thở, đành phải đẩy nhẹ ra: "Bà tính siết chết tôi đấy à?"
"Làm gì mà nỡ," Cố Tĩnh Lam cười toe toét, nới lỏng vòng tay, "Mấy ngày qua vất vả cho bà quá rồi."
Thật ra, Cố Tĩnh Lam hiểu rõ bản tính của Chu Uẩn vốn rất hướng nội, ít khi muốn tiếp xúc với người lạ. Trước khi đánh liều nhờ vả cô, Cố Tĩnh Lam đã lân la hỏi thăm mấy người bạn khác, nhưng công việc ở trại trẻ quả thực không hề nhàn hạ, lại thêm thời gian quá gấp rút nên ai nấy đều bận rộn với lịch trình riêng. Hết cách, cô mới phải tìm đến Chu Uẩn.
Hai cô gái vừa ăn uống vui vẻ vừa rôm rả trò chuyện. Nghe Cố Tĩnh Lam nhắc đến chuyện người lớn trong nhà bị ốm đau, lòng Chu Uẩn lại bỗng dấy lên nỗi nhớ thương ông bà nội ở quê da diết.
Nhân dịp Cố Tĩnh Lam đã quay trở lại lo liệu công việc ở trại trẻ, Chu Uẩn quyết định sẽ tranh thủ vài ngày nghỉ ngơi để về thăm quê.
Sau bữa trưa, Cố Tĩnh Lam định rủ rê Chu Uẩn đi lượn lờ vài vòng trung tâm thương mại cho tiêu thực, thế nhưng lại nhận được cuộc gọi đột xuất, đành phải vội vàng rời đi giải quyết công việc.
Chu Uẩn cũng định trở về nhà đánh một giấc cho đã. Mấy ngày nay ngày nào cũng phải dậy từ tinh mơ để kịp đến trại trẻ, toàn phải nhờ cà phê để cầm cự, quả thực là cô đã bị thiếu ngủ trầm trọng.
Vừa mới đặt chân vào nhà, chưa kịp ngồi ấm chỗ thì tiếng chuông điện thoại lại reo vang in ỏi. Liếc nhìn màn hình hiển thị tên Lâm Mặc Nhiên, Chu Uẩn định bụng lờ đi không nghe. Mấy ngày nay bận rộn sấp mặt, cô cũng chẳng đoái hoài gì đến những dòng tin nhắn sáo rỗng vô nghĩa mà cậu ta gửi tới.
Thế nhưng, nhớ lại lời dặn dò của chị gái hôm trước - rằng mẹ ruột Lâm Mặc Nhiên mới về nước, bảo cô để ý đến cậu ta nhiều hơn, nhỡ đâu hai mẹ con xa cách bao năm gặp lại nảy sinh mâu thuẫn gì đó mà cậu ta không tiện nói với gia đình.
Nghĩ vậy, Chu Uẩn đành nhấc máy.
"Lâm..."
"Xin lỗi, cô có phải là cô Chu không ạ?"
Trái tim Chu Uẩn bỗng chốc nhảy thót lên một nhịp, cô ngồi thẳng lưng dậy, căng thẳng đáp: "Đúng, là tôi đây."
"Dạ chuyện là thế này, chủ nhân của chiếc điện thoại này đã ngồi ở quán chúng tôi khá lâu rồi. Bây giờ quán cũng chuẩn bị đóng cửa, mà cậu ấy thì vẫn chưa thanh toán, người ngợm đã say bét nhè không biết gì. Tôi thấy cậu ấy cứ lầm bầm muốn gọi cho cô mãi, nên mới mạo muội gọi điện thoại báo một tiếng."
Nửa tiếng sau, Chu Uẩn tất tả chạy đến quán rượu nhỏ mà nhân viên quán báo.
Đây không phải lần đầu cô "hầu hạ" cái nết say xỉn của Lâm Mặc Nhiên, kinh nghiệm đầy mình là đằng khác. Thế nhưng, khi nhìn thấy cậu ta đang gục mặt trên bàn, người nồng nặc mùi rượu, say khướt đến mức trời đất quay cuồng, không phân biệt nổi ngày đêm, sự xót xa chen lẫn chút bực dọc lại trào dâng trong cô.
Chu Uẩn bất lực thở dài thườn thượt.
"Nhiên Nhiên."
Lâm Mặc Nhiên vẫn gục đầu trên mặt bàn ngủ say sưa, đôi mày chau lại một nếp gấp sâu hoắm, cả khuôn mặt và làn da đỏ gay lên vì hơi men.
Cô biết thừa thằng nhóc này cố tình làm thế.
Lâm Mặc Nhiên từ nhỏ đã quảng giao, đám bạn chí cốt chơi bời lêu lổng lúc nào cũng đông như kiến cỏ. Chuyện nhậu nhẹt thì chỉ cần ới một tiếng là có mặt đông đủ cả mâm, cớ sao cậu ta lại phải lủi thủi vác xác đến tận cái xó này uống rượu giải sầu một mình cơ chứ?
Đưa tay sờ lên vầng trán nóng hổi của cậu ta, Chu Uẩn nhanh chóng thanh toán hóa đơn với nhân viên quán. Sau đó, cô vất vả dìu cái thân hình nặng chịch của Lâm Mặc Nhiên đứng dậy.
"Đừng động vào tôi!"
Dù đã say mèm đến mức gần như bất tỉnh nhân sự, bản tính ương bướng của Lâm Mặc Nhiên vẫn trỗi dậy, cậu ta vùng vằng hất mạnh tay Chu Uẩn ra. Cậu híp đôi mắt lờ đờ nhìn chằm chằm cô hồi lâu, mãi mới lờ mờ nhận ra người đứng trước mặt là ai.
Sự cảnh giác ban đầu dần nhạt đi, thay vào đó là sự tức giận pha lẫn chút tủi thân ấm ức: "Cô đến đây làm gì?"
Cánh tay bị cậu ta hất ra đau điếng, Chu Uẩn cũng đâm ra bực mình, trừng mắt lườm cậu ta: "Cậu nghĩ tôi muốn đến lắm chắc?"
"Đương nhiên là cô không muốn đến rồi," Lâm Mặc Nhiên bật cười chua chát, đôi mắt phượng hẹp dài bỗng đỏ hoe, ngấn nước: "Bởi vì các người đâu ai muốn quan tâm đến tôi, các người đều muốn vứt bỏ tôi, có phải không?"
Nghe những lời nức nở từ sâu thẳm tâm can ấy, Chu Uẩn khẽ mím môi, trong mắt dâng lên một nỗi bất lực vô cùng tận.
Trong mắt cô, Lâm Mặc Nhiên dường như vẫn mãi là cái thằng nhóc ngỗ ngược, bướng bỉnh đầy gai góc của mười năm về trước. Sống chung dưới một mái nhà bao nhiêu năm trời, cậu đã sớm trở thành một thành viên trong gia đình - một người dù có lỡ mắc phải sai lầm đi chăng nữa cũng sẽ luôn được yêu thương, tha thứ và trao cơ hội để sửa đổi.
Cô nhẹ nhàng dìu Lâm Mặc Nhiên đứng dậy: "Thôi nào, đi về thôi, tôi đưa cậu về nhà."
Lâm Mặc Nhiên từ bé đã bộc lộ bản tính ích kỷ, cố chấp và tư hữu rất cao. Cậu ghét người khác chạm vào đồ đạc của mình, càng không thích người khác xâm phạm vào không gian riêng tư.
Anh rể từng vừa cười vừa kể lại chuyện lúc Lâm Mặc Nhiên còn nhỏ. Chuyện là khi ấy, cậu đang chơi cùng một đám bạn nhỏ trong khu, thấy đứa bé kia có món đồ chơi đẹp bèn mon men lại gần. Đứa bé nọ rất ngoan, đồng ý cho mượn chơi cùng, nhưng Lâm Mặc Nhiên lại nhất định không chịu. Cậu nằng nặc đòi đứa bé kia phải cho hẳn mình món đồ chơi đó, nếu không cậu nhất quyết không thèm chơi.
Sau này khi được hỏi lý do, cậu nhóc nhỏ xíu kiêu ngạo hất cằm đáp: "Con không thích chơi đồ chơi không phải của mình."
Nói cách khác, những gì đã lọt vào "mắt xanh" của cậu, thì chắc chắn phải thuộc về cậu, mãi mãi là của cậu.
Chu Uẩn biết rõ, đó chính là tính chiếm hữu mãnh liệt đang trỗi dậy trong huyết quản của Lâm Mặc Nhiên.
Lớn lên một chút, Lâm Mặc Nhiên bắt đầu học cách che giấu tâm tư của mình, ngoại trừ thỉnh thoảng cố tình dở thói đại thiếu gia hống hách ra vẻ ngang ngược với cô, cô chưa từng thấy cậu thật sự cố chấp với bất cứ thứ gì khác.
Nhưng ngay lúc này đây, trong lòng Chu Uẩn chỉ còn lại sự bối rối và hoảng loạn tột độ. Cô hoàn toàn mù mờ, không biết phải làm cách nào để Lâm Mặc Nhiên từ bỏ hoàn toàn mộng tưởng viển vông đó. Dù cho sau này hai người có không thể giữ được mối quan hệ thân thiết, khăng khít như thuở trước, thì ít ra cũng đừng biến thành những kẻ xa lạ hễ giáp mặt là lại ném cho nhau những ánh nhìn lạnh lẽo, hằn học.
Cô có thể vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhắm mắt làm ngơ mà tiếp tục duy trì vẻ bình yên giả tạo, nhưng rành rành là Lâm Mặc Nhiên chẳng màng đến sự ngó lơ ấy.
Nhét Lâm Mặc Nhiên vào ghế phụ của chiếc Beetle, Chu Uẩn phải trầy trật đổ mồ hôi hột mới thắt được dây an toàn cho cậu ta, thở hồng hộc vì mệt: "Cậu muốn về đâu?"
Đưa về nhà họ Lâm thì chắc chắn không ổn rồi. Anh rể mà thấy bộ dạng bê tha này của cậu ta thì kiểu gì cũng nổi trận lôi đình. Thêm nữa, cậu ta đang trong cơn say bí tỉ, ngộ nhỡ lên cơn nói nhảm nhí gì đó thì hỏng bét.
Lâm Mặc Nhiên không đáp lời, đầu nghiêng sang một bên đã ngủ thiếp đi.
Chu Uẩn bực bội đảo mắt, cuối cùng quyết định chở cậu ta đến căn hộ ở Lâm Sơn Phủ - món quà trưởng thành mà anh rể tặng cậu ta cách đây hai năm. Thường thì vào những dịp nghỉ lễ, Lâm Mặc Nhiên hay lưu lại đó.
Về đến hầm gửi xe, Chu Uẩn phải trầy trật lắm mới lôi được Lâm Mặc Nhiên ra khỏi xe. Tên ma men này nặng như cùm, đè lên người khiến đôi chân mảnh khảnh của cô run lẩy bẩy như sắp khuỵu xuống đến nơi. Bực mình, cô nhéo một cái đau điếng vào eo cậu ta, rồi mới nửa kéo nửa lôi được cậu ta vào trong thang máy.
Vất vả lắm mới lết được đến trước cửa nhà, thế nhưng Chu Uẩn lại không biết mật mã. Cô nắm lấy tay Lâm Mặc Nhiên thử quét vân tay hai lần nhưng cửa vẫn đóng im ỉm. Thấy hệ thống báo chỉ còn một lần thử nữa là sẽ khóa, cô đành phải ra sức lay mạnh cậu ta: "Dùng ngón tay nào? Mật mã là gì hả?"
Lâm Mặc Nhiên bị lay đến mức lơ mơ tỉnh lại. Cậu ta dùng ánh mắt mơ màng, sương khói nhìn cô chằm chằm: "Chu Uẩn..."
Cậu ta lẩm bẩm: "Chu Uẩn."
Ngay khoảnh khắc ấy, Chu Uẩn vẫn còn dư tâm trí để tự trách mình: Biết thế ngay từ đầu đã uốn nắn, bắt cậu ta gọi mình là "dì nhỏ", có khi giờ mọi chuyện đã không đến mức khó xử thế này.
Tầm mắt của cậu ta dần trượt xuống, dừng lại trên đôi môi đang mím chặt của cô. Ánh nhìn lờ đờ bỗng chốc trở nên sâu thẳm, rực lửa.
Trong sự kinh ngạc tột độ của Chu Uẩn, cậu ta bất thình lình nhoài người tới, ép sát cô vào tường. Hơi thở nồng nặc mùi rượu ập tới, bao trùm lấy cô. Chu Uẩn chỉ còn biết dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh cậu ta ra: "Cậu điên rồi à!"
Đôi môi nóng rực sượt qua vành tai cô. Chu Uẩn cố gắng ngoảnh mặt né tránh, giận đến mức đỏ bừng cả mặt: "Lâm Mặc Nhiên!"
Cánh cửa bất ngờ bị ai đó từ bên trong giật tung ra. Tiếng hét thất thanh của một người phụ nữ vang lên, cắt đứt hành động của Lâm Mặc Nhiên.
Chu Uẩn đờ người ra, chẳng rõ là vì quá tức giận hay quá hoảng sợ. Cô nhìn thấy một người phụ nữ đứng ở ngưỡng cửa. Đường nét khuôn mặt bà ta có đến ba phần giống Lâm Mặc Nhiên. Cô nhớ mình từng nhìn thấy bức ảnh của bà ta đặt trên bàn học trong phòng cậu. Đó chính là mẹ ruột của cậu ta - Đỗ Văn Tinh, người phụ nữ nghe đồn mới vừa từ nước ngoài trở về.
Tuy đây là lần đầu tiên hai người chạm mặt, nhưng Đỗ Văn Tinh lại tỏ ra như đã biết tòng cô là ai. Bà ta hét lên một tiếng, mạnh bạo giật phăng Lâm Mặc Nhiên ra, rồi đẩy mạnh Chu Uẩn về phía sau.
Mất đà, Chu Uẩn lảo đảo lùi lại mấy bước rồi ngã phịch xuống sàn nhà.
Cú ngã của Chu Uẩn dường như khiến Lâm Mặc Nhiên bừng tỉnh phần nào. Cậu ta lảo đảo muốn bước tới đỡ cô dậy.
Nhưng Đỗ Văn Tinh đã nhanh tay kéo giật cậu ta lại. Bà ta trừng mắt nhìn cậu con trai với vẻ hận rèn sắt không thành thép, nét mặt thậm chí có phần méo mó, dữ tợn. Tuy nhiên, e ngại việc mẹ con xa cách bao năm tình cảm vốn đã lạnh nhạt, bà ta đành cắn răng nuốt lại những lời chửi rủa đang chực chờ buông ra.
Bà ta hít sâu một hơi, quắc mắt nhìn Chu Uẩn: "Đừng vội đi. Nếu không, tôi không ngại đến tận nơi hỏi chị cô xem cô ta dạy dỗ em gái kiểu gì mà lại ra nông nỗi này đâu."
Thật là không biết liêm sỉ!
Bà ta định dìu Lâm Mặc Nhiên vào nhà trước rồi mới quay ra "tính sổ" với Chu Uẩn, nhưng tên nát rượu kia dù đứng còn không vững vẫn cố sống cố chết che chắn trước mặt cô. Khung cảnh này càng châm ngòi cho ngọn lửa giận dữ trong lòng Đỗ Văn Tinh bùng cháy dữ dội.
"Bố mày với chị gái nó đã dan díu với nhau rồi, giờ mày lại giở trò gì đây hả? Hai bố con mày định làm trò cười cho cả cái đất An Thành này hay sao?"
Nói xong, bà ta quay ngoắt sang chỉ trích Chu Uẩn bằng những lời lẽ thô tục, bẩn thỉu mà đã nhiều năm rồi cô không phải nghe thấy.
Bà ta trừng mắt nhìn Chu Uẩn chòng chọc, giọng điệu the thé: "Chị gái cô không biết xấu hổ, đi quyến rũ đàn ông đã có vợ con. Không ngờ cô còn trơ trẽn, đê tiện hơn cả chị mình. Sao hả, hai chị em cô định thâu tóm toàn bộ nhà họ Lâm vào tay mình à?"
"Rồi sau này các người xưng hô với nhau kiểu gì? Cô gọi Lâm Thường Bân là bố, rồi gọi Chu Giai Hân cái con hồ ly tinh đó là mẹ à?"
Những lời lẽ ấy thực sự quá chướng tai gai mắt, sức chịu đựng của con người dẫu có tốt đến đâu cũng phải có giới hạn. Chu Uẩn gượng đứng dậy, khuôn mặt trắng bệch, cứng cỏi đáp trả: "Lúc chị tôi và anh rể đến với nhau, hai người đã ly hôn được mấy năm rồi."
"Hừ," Đỗ Văn Tinh cười nhạt, "Ly hôn thì sao? Vợ chồng nào mà chẳng có lúc cơm không lành canh không ngọt? Nếu không có chị cô chen chân vào, biết đâu chúng tôi đã quay lại với nhau từ lâu rồi. Hơn nữa, ai mà biết được có phải hai người bọn họ đã dan díu với nhau từ trước, rồi bày mưu tính kế lừa tôi ly hôn hay không!"
Bằng không, tại sao lúc đó rõ ràng công ty đang trên bờ vực phá sản, bà ta vừa xách vali đi là mọi chuyện lại đâu vào đấy, công ty lại vượt qua sóng gió?
Chu Uẩn vốn không giỏi ăn nói. Đứng trước những kẻ có mồm mép đanh đá, lý sự cùn, đa phần cô đều cứng họng không biết phản bác thế nào. Thậm chí có lúc ấm ức quá còn không kìm được nước mắt, khiến lời nói ra càng thêm yếu ớt, thiếu trọng lượng.
Nhưng lúc này, cô cố hít thở thật sâu để xoa dịu sự nghẹn ngào đang nghẽn ứ nơi cổ họng. Ánh mắt cô luân chuyển giữa Lâm Mặc Nhiên đang giằng co với mẹ mình, và gương mặt vặn vẹo của Đỗ Văn Tinh đang ra sức hất bát nước bẩn vào mặt chị gái cô.
Rõ ràng chuyện này chẳng liên quan gì đến cô, tự dưng lại rước họa vào thân. Chu Uẩn lấy tay quệt vội giọt nước mắt chực trào, bước tới giáng một cú đá trời giáng vào bắp chân Lâm Mặc Nhiên: "Từ nay về sau, tôi sẽ không bao giờ quản chuyện của cậu nữa."
Cậu ta đã là người trưởng thành rồi. Say xỉn bét nhè, ngủ vạ vật ngoài đường hay làm bất cứ trò hề gì, đó là chuyện của cậu ta, hoặc là chuyện mà Lâm Thường Bân phải chịu trách nhiệm.
Giờ thì mẹ ruột cậu ta cũng đã xuất hiện, dù có chuyện gì xảy ra cũng chẳng đến lượt Chu Uẩn nhúng tay vào.
Chút mềm lòng sót lại trong cô nay đã bị những lời lẽ xúc phạm, lăng mạ chị gái của Đỗ Văn Tinh bào mòn không còn một mảnh.
Cô quay sang nhìn thẳng vào Đỗ Văn Tinh. Giọng cô tuy vẫn còn hơi run nhưng bước chân không hề lùi lại, kiên cường đứng ra bảo vệ danh dự cho chị gái: "Bà nghĩ mình cao thượng lắm sao? Hồi đó cứ tưởng nhà họ Lâm sắp phá sản, bà đã không ngần ngại vơ vét tiền bạc rồi vội vã cao chạy xa bay, bỏ mặc đứa con trai mới ba tuổi đầu. Lúc đó sao không thấy bà đau xót lấy nửa điểm? Giờ bà quay lại đây hắt hủi, bôi nhọ chị tôi? Người không biết liêm sỉ ở đây chính là bà đấy."
Giả sử bà ta trở về đơn thuần chỉ để thăm Lâm Mặc Nhiên, Chu Uẩn chắc chắn sẽ không bao giờ có ý kiến phán xét hay gièm pha nửa lời. Suy cho cùng, đó là cuộc đời của bà ta, là chuyện riêng giữa bà ta và anh rể.
Ai đúng ai sai, không đến lượt cô phân định.
Nhưng việc bà ta buông lời vu khống, xúc phạm chị gái cô là điều mà một "tín đồ cuồng chị gái" như Chu Uẩn tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn. Đừng nói là cô, đổi lại là bất kỳ ai cũng khó lòng mà nhẫn nhịn cho được.
"Đừng có dùng cái tiêu chuẩn dơ bẩn của bà để suy đoán về tôi và chị tôi. Tôi quan tâm, chăm sóc Lâm Mặc Nhiên, hoàn toàn chỉ vì cậu ấy là con trai riêng của anh rể tôi mà thôi."
Và cũng bởi vì cậu ấy mang cùng chung hoàn cảnh với cô - những đứa trẻ lớn lên thiếu vắng tình thương của mẹ. Bản thân Chu Uẩn lại là người hay suy nghĩ, dễ động lòng trắc ẩn.
Cô được chị gái cưu mang, che chở khỏi bão tố cuộc đời, lại được sống yên ổn trong căn nhà của gia đình họ Lâm. Vì thế, cô xem việc san sẻ gánh nặng với chị, chăm lo cho Lâm Mặc Nhiên là một lẽ dĩ nhiên, một việc làm vô cùng bình thường và nhỏ bé.
Những uất ức dồn nén được Chu Uẩn tuôn ra như súng liên thanh, vừa nói nước mắt cô vừa chực trào ra.
Nhưng Đỗ Văn Tinh vốn là một kẻ ngoan cố, không biết lý lẽ. Bà ta giằng khỏi tay Lâm Mặc Nhiên, lao tới định túm tóc xé áo Chu Uẩn: "Bớt cái mồm già mồm non ba hoa chích chòe đi! Đi, theo tôi về nhà họ Lâm! Tôi phải đến tận nơi để cho Lâm Thường Bân và chị cô mở to mắt ra mà xem, cái cảnh dì nhỏ mơn trớn, hôn hít con trai riêng của chồng ngay trước cửa nhà thì chúng nó có còn vác mặt ra đường được nữa không!"
Sắc mặt Chu Uẩn trắng bệch, nỗi uất ức trào dâng đến cổ họng nhưng cô cố cắn răng nuốt nước mắt ngược vào trong.
Bà ta đang vu khống trắng trợn! Rõ ràng lúc nãy cô đã né tránh rồi mà!
Bị dọa cho tỉnh hẳn rượu, Lâm Mặc Nhiên mặt đen như đít nồi, lao tới bịt miệng Đỗ Văn Tinh lại, lôi xềnh xệch bà ta vào trong nhà.
Tức nước vỡ bờ, Chu Uẩn xông tới đẩy mạnh cả hai người một cái, nhân lúc Đỗ Văn Tinh chực lao ra cào cấu mình nhưng bị Lâm Mặc Nhiên giữ lại, cô bồi thêm một cú đá vào người bà ta, lớn tiếng quát: "Bà còn dám ăn đứng nói mò, đổi trắng thay đen nữa thì đừng trách tôi không khách sáo! Hơn nữa, nói cho bà biết, tôi ĐÃ CÓ BẠN TRAI RỒI!"
Nói xong, cô liếc nhìn Lâm Mặc Nhiên một cái. Mặc kệ vẻ mặt sững sờ, hóa đá cùng những tiếng gọi thất thanh của cậu ta, Chu Uẩn quay gót, bỏ chạy một mạch.
Cô thực sự tức muốn điên lên được.
Dẫu đã đáp trả lại những lời lẽ cay nghiệt đó, nhưng lồng ngực cô vẫn cảm thấy nghèn nghẹn, khó thở vô cùng.
Chạy trối chết về xe, Chu Uẩn ngồi thẫn thờ một lúc lâu mới có thể bình tâm lại đôi chút. Cô sụt sùi bấm số gọi cho Tô Ý.
Nhưng Tô Ý hiện đang chìm đắm trong giai đoạn cuồng nhiệt của tình yêu, ngoài giờ đi làm ra thì thời gian còn lại đều dính như sam với bạn trai mới. Chẳng biết lúc này cô nàng đang bận rộn chuyện gì mà mãi không thấy bắt máy.
Giờ này chị gái chắc cũng đã chìm vào giấc ngủ. Chu Uẩn cảm thấy hoang mang, sợ hãi, lo lắng Đỗ Văn Tinh sẽ mang chuyện này đến tai chị gái thật.
Cô biết chị gái sẽ luôn tin tưởng mình, nhưng liệu anh rể có vì chuyện này mà nảy sinh hiềm khích với cô, từ đó ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng của họ hay không?
Suốt dọc đường lái xe về nhà, nước mắt Chu Uẩn cứ rơi lã chã, tâm trí cô rối bời như mớ tơ vò, không tài nào gỡ ra được.
Mãi cho đến lúc tra chìa khóa vào ổ, cánh tay cô bỗng bị ai đó giữ chặt lấy. Giọng nói quen thuộc vang lên, kéo cái hồn đang phiêu bạt tận chín tầng mây của cô trở về với thực tại.
"Có chuyện gì vậy?"
Tống Thời Cẩn sắc mặt căng thẳng, bàn tay nắm lấy cánh tay cô tuy không dùng lực mạnh, nhưng những đường gân xanh đã hằn rõ trên mu bàn tay. Đôi mắt sắc lẹm của anh dán chặt vào đôi mắt đỏ hoe, sưng húp của cô, sắc mặt anh sa sầm lại.
Sao lại khóc đến nỗi thảm thương thế này?
Kẻ nào đã to gan ức hiếp cô!
Chu Uẩn vẫn chưa kịp thoát khỏi mớ cảm xúc tồi tệ vừa rồi. Bị anh túm lấy bất ngờ, cô cứ ngỡ Lâm Mặc Nhiên bám theo mình đến tận đây, theo phản xạ thúc cùi chỏ mạnh về phía sau: "Buông tôi ra!"
Cùi chỏ đập trúng khuôn ngực rắn chắc như đá. Người đàn ông phía sau dường như chẳng mảy may cảm thấy đau đớn, nhưng anh vẫn chủ động lùi lại một bước, buông tay cô ra: "Tôi xin lỗi."
Nhưng anh vẫn kiên nhẫn lặp lại câu hỏi, giọng điệu có phần cố chấp: "Đã xảy ra chuyện gì?"
—
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
