5
“Quan Kỳ” Tôi thở dài: “Đến lúc anh phải lập kế hoạch cho tương lai rồi.”
“Cùng một người đã chết như em thì làm được gì chứ?”
Quan Kỳ không nghe thấy, nhưng lần nào tôi cũng nói.
Nếu Quan Kỳ có thể nghe được, có lẽ tai anh ấy đã nghe đến mức đóng vảy rồi.
“Hãy bắt đầu lại đi.”
“Nếu có thể, hãy giúp em chăm sóc bố mẹ, được không?”
“Quan Kỳ.”
“Quan Kỳ.”
Tôi lặp lại.
“Hãy quên em đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)