4
Tôi còn chưa kịp khóc, ma nữ đã khóc trước.
Cô ấy lau nước mắt: “Đây mẹ nó là phim khoa học viễn tưởng đi.”
“Người yêu cũ của tôi chỉ toàn cắm sừng tôi.”
“Tôi tình nguyện đổi 30 năm tuổi thọ của người yêu cũ để hai người có thể bên nhau đến già, không, đổi toàn bộ!”
Tôi cố nén nước mắt, cười đáp: “Cảm ơn cô, siêu nhân.”
Quan Kỳ vẫn còn đang huyên thuyên gì đó, chủ yếu là những lời yêu thương sến súa.
Tôi muốn khóc, nhưng tôi không muốn rơi nước mắt trước mặt ma nữ.
Tôi đẩy ma nữ: “Mau đi đi, hàng xóm trước đây đâu có không biết phân biệt tốt xấu như cô.”
Nhắc đến điều này, ma nữ sững người một lúc, sau đó nắm lấy tay tôi.
“Tôi cam tâm tình nguyện!”
Sau khi đẩy được ma nữ ra, tôi lại ngồi xuống bên cạnh Quan Kỳ.
Quan Kỳ nhìn chăm chăm xuống đất, trời lại bắt đầu đổ mưa to.
Có lẽ anh ấy mệt rồi, tay cầm ô đã hạ xuống, trên người đã thấm đẫm nước mưa.
Anh ấy không nói gì nữa.
Lần nào trước khi rời đi, anh ấy cũng im lặng một lúc.
Chỉ là thời gian hôm nay lại dài một cách bất thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)