Long Đại nói: "Nếu những kẻ đó đã ngăn cản tiên sinh gặp ta nhưng không thành, đương nhiên sẽ vạch kế hoạch cho bước tiếp theo. Tiên sinh có thể thuận lợi qua lại giữa Đại Tiêu Nam Tần, nhưng không đem về được bằng chứng thực tế nào, mật thám trong thành Trung Lan cũng không bị bắt, hung thủ giết đoàn sứ thần cũng không có tung tích, tiên sinh mà về chỉ có lời giải thích không thực tế, nếu bên trên có kẻ quạt gió thổi lửa, ngoài biên giới có thêm Đông Lăng đổ dầu vào lửa, chỉ dựa vào lời của một mình tiên sinh, liệu có chắc chắn hoàng thượng của quý quốc sẽ tin không?"
Hoắc Minh Thiện im lặng.
"Hoàng thượng của quý quốc không tin, như thế tiên sinh qua lại với Đại Tiêu, còn nói hộ Đại Tiêu, cộng thêm trước đó ắt hẳn có người đã biết chuyện mật thám Đại Tiêu liên lạc với tiên sinh rồi, nửa đường giết hại tiên sinh thất bại, là ai cứu tiên sinh đây? Là quân sĩ Đại Tiêu ư? Như thế liệu tiên sinh có bị nghi ngờ là tư thông với địch bán nước không? Lúc trước tiên sinh có nói, không phải luôn đề phòng Huy vương tạt nước bẩn đó sao? Nếu cứ như vậy mà về, chỉ sợ không phải là nước bẩn, mà là cả người vùi lấp trong vũng bùn."
Hoắc Minh Thiện nhíu mày.
Bỗng Hoắc Minh Thiện giật mình.
Long Đại quan sát biểu cảm của Hoắc Minh Thiện, rồi sau đó nói: "Hoắc tiên sinh, hai nước chúng ta đều nắm được thóp của đối phương, ở biên giới đã bày trận với lực lượng quân binh hùng hậu, nhưng luôn giằng co không khai chiến, vào thời điểm này, Đông Lăng lại tốt bụng mời sứ thần của quý quốc mượn đường của Đông Lăng để vào Đại Tiêu, lại còn phái theo hữu thừa tướng..."
Hoắc Minh Thiện xen vào: "Hoàng thượng rất coi trọng chuyện này, phía quận Bình Nam ngăn cản sứ thần vào kinh gặp hoàng đế Đại Tiêu, nhờ cậy Đông Lăng lần này cũng là cơ hội hiếm có, hoàng thượng hy vọng có thể nói rõ chuyện này một lần, lại để cho thấy thành ý nên mới phái hữu thừa tướng đi theo, tỏ rõ thái độ của Nam Tần." Hoắc Minh Thiện thở dài, "Nhắc đến đây, ta cũng đã khuyên hoàng thượng hết nước, người cũng là do ta đề cử." Nhưng cuối cùng lại chết ở ngay biên giới Đại Tiêu, đúng là nỗi đau buồn không cách nào diễn tả được.
"Lúc trước ở quận Bình Nam, sứ thần của Nam Tần đệ trình văn thư muốn gặp, người từ chối cũng là ta." Long Đại thản nhiên thừa nhận, "Từ chối là vì, quý quốc sắp xếp mật thám trà trộn vào thành Trung Lan, dựng tổ chức, có ý đồ bất chính cực kỳ rõ ràng, ta để sứ thần quay về trao đổi, giao danh sách mật thám ra, bày tỏ thành ý là có thể được lên kinh. Mà cho dù có đi được, ngài nói xem hoàng thượng nước ta làm sao gặp hắn được? Đến lúc đó hắn chịu nhục quay về, không phải còn phiền phức hơn sao. Đến lúc đó chẳng lẽ hoàng đế quý quốc sẽ vui mừng hài lòng sao? Không hề, trái lại mâu thuẫn giữa hai nước sẽ sâu hơn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
