Điền Khánh thấy An Nhược Thần than, cứ ngỡ nàng cảm thấy chuyện này không ổn thỏa, vội nói: "Tướng quân không phải cố ý gạt cô nương đâu, ý của tướng quân là, không muốn để cô nương thấy khó xử. Nên mới dặn bọn ta trước khi làm việc chớ nói cho cô nương biết, sau này nếu cô nương biết chuyện, hỏi bọn ta, bọn ta phải thành thật bẩm báo. Cũng không cố ý lừa gạt."
Không giải thích còn được, giải thích xong rồi lại còn bảo không cố ý lừa gạt người ta là thế nào, nếu không phải vô tình biết thì có phải sẽ không nói ra không?
Điền Khánh lại nói: "Cô nương yên tâm, không phải độc thật đâu. Là ta đích thân đến y quán mua thuốc bổ mà, mua mười viên. Nếu là độc thật thì nhị cô nương đâu có thể vui vẻ thế được, yên tâm đi. Cái này gọi là binh bất yếm trá, đề phòng nàng ta cùng người khác mưu hại cô nương."
Ngay cả binh bất yếm trá cũng nói ra được, An Nhược Thần thật sự không biết nói thêm gì nữa. Huống hồ Điền Khánh và Lư Chính tuân lệnh làm việc, nàng cũng không có quyền trách họ được. Còn Long Đại một lòng vì nàng, cũng không phải là hạ độc thật, bàn về thiên vị thì nàng thừa nhận đúng là mình nghiêng về phía Long Đại.
"Không được nhắc chuyện này với ai khác cả." An Nhược Thần nói.
"Dĩ nhiên rồi dĩ nhiên rồi." Điền Khánh thở phào.
"Phía muội muội cứ để ta đối phó, sẽ để nàng ta mỗi tháng uống một viên thuốc bổ. Huynh đưa thuốc cho ta đi."
Điền Khánh sửng sốt, "Ta đưa cho Lư Chính rồi, để ta đi gọi hắn." Cấp tốc gọi Lư Chính vào, Lư Chính nghe yêu cầu của An Nhược Thần thì không đồng ý lắm.
"Cô nương định mỗi tháng đích thân đưa giải dược cho nhị cô nương sao? Ta biết ý cô nương là muốn để nhị cô nương yên tâm. Nhưng cô nương đừng quên, nếu đã đe dọa uy hiếp thì lời này khó nói lắm, tình cảnh ccũng khó coi hơn. Cũng do Điền Khánh cảm thấy không xuống tay được, nên mới để ta đi làm." Nói đến đây, Lư Chính bị Điền Khánh đá nhẹ một cước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


