Tề Chinh thấy người này đi về phía đó thì vội nói: "Khách quan có muốn ngồi chỗ kia không? Gần cửa sổ có thể ngắm cảnh đường phố đấy."
Vừa nói vừa đi đến Phúc Như Hải. Cửa mở ra, bên trong không có ai, Tề Chinh cũng không thể cản gã được. Khách đi vào rồi ngồi xuống. Gọi hai món ăn và một bầu rượu. Lúc Tề Chinh đi ra còn khép cửa lại cho gã, gã kia lại nói: "Không cần đóng, để mở mới thoáng."
Tề Chinh đành để cửa mở, lớn giọng đáp: "Vâng thưa khách quan, cửa để rộng cho ngài ạ."
Tề Chinh xuống bếp báo thực đơn, thấy Điền Khánh tựa vào cửa bếp uống rượu. Cậu cười hì hì: "Điền đại ca, huynh lại trộm rượu uống rồi."
"Uống quang minh chính đại." Điền Khánh đưa tay xoa đầu đứa nhỏ, hỏi cậu: "An cô nương làm gì thế?"
"Không biết nữa." Tề Chinh nhún vai, "Đang ở nhã gian dùng trà dùng điểm tâm, cũng không gọi thức ăn. Điền đại ca muốn ăn gì, đệ vào bếp đem ra cho huynh."
Điền Khánh lắc đầu, lấy một thanh chủy thủ ở trước ngực ra đưa cho cậu: "Cho đệ đấy. Dùng phòng thân."
Tề Chinh ngẩn người nhận lấy. Đây là một thanh chủy thủ đã củ, trên chuôi đao còn khắc một chữ Điền.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
