Mặt mày Diêu Côn vô cùng nặng nề, ông ta nghiêm túc nói: "Đây không phải là chuyện đùa. Tướng quân không có ở đây, ta đã phái người đến quận Mậu thông thành, sau khi biết rõ sự tình câu chuyện, cũng đã viết tấu chương đệ lên kinh thành rồi. Đồng thời cũng hạ lệnh toàn quận không được buông lỏng, nghiêm phòng mật thám làm loạn."
Long Đại không nói năng gì.
Diêu Côn nhíu mày hỏi: "Tướng quân, tiền tuyến có động tĩnh gì khác thường không?"
Diêu Côn chợt đứng lên, bất an đi qua đi lại, nói: "Hung thủ tập kích sứ đoàn Đông Lăng sát hại sứ thần hai nước, cũng không biết là kẻ nào. Nhưng chuyện lần lượt kéo đến quá mức trùng hợp. Trinh thám của chúng ta ẩn thân trong Nam Tần bị bắt, vì vậy sứ thần do Nam Tần phái đến gặp mặt hoàng đế Đại Tiêu ta bị giết. Bọn chúng hoàn toàn có thể nói là chúng ta đang trả thù. Nếu khai chiến, chúng là có lý do chính đáng để xuất quân, chẳng những chúng ta phái mật thám mà còn giết sứ thần của bọ họ..."
Diêu Côn khoát tay, rồi đột nhiên đứng lại: "Lý do chính đáng để xuất quân ư?! Đúng rồi, có phải đây là âm mưu của Nam Tần không, bọn chúng cấu kết với Đông Lăng, hy sinh vài sứ thần, sau đó mượn cớ này mà xuất chiến. Hơn nữa đoàn sứ thần Đông Lăng cũng bị tập kích, Đông Lăng cũng có không ít người chết bị thương, Nam Tần có thể nhân cơ hội này mà liên thủ với Đông Lăng."
Long Đại đăm chiêu, vẫn không lên tiếng.
Diêu Côn càng nghĩ càng giận: "Chúng bắt được mật thám ở Nam Tần của chúng ta, còn chúng ta chỉ bắt được gian tế Đại Tiêu bị Nam Tần mua chuộc. Nói ra cũng không thể so với nhau được. Bọn chúng không bằng không chứng, hoàn toàn có thể nói là chúng ta ngụy tạo vụ án, bêu xấu chúng, còn sứ thần Nam Tần và Đông Lăng đã chết ở biên giới Đại Tiêu chúng ta thật. Sử Bình Thanh kia cũng không biết làm ăn trò trống gì nữa, đã muốn tiếp đãi sứ thần thì phải siết chặt canh phòng chứ, bây giờ xảy ra chuyện, chỉ đành mặc cho người ta gây khó dễ. À, liệu có khi nào đây là âm mưu của Đông Lăng không, nếu hai nước chúng ta giao chiến, Đông Lăng chúng có thể ngư ông đắc lợi. Dẫu sao Nam Tần đến cầu gặp mặt lại bị chúng ta từ chối, thế là bị Đông Lăng thừa cơ xen vào. Nếu lúc trước chúng ta đáp ứng yêu cầu của sứ thần Nam Tần kia, nói không chừng..."
"Diêu đại nhân." Long Đại ngắt lời lẩm bẩm của Diêu Côn.
Diêu Côn dừng lại, nhìn sang Long Đại.
Long Đại rất bình tĩnh, ung dung trấn định. Diêu Côn thở phào nhẹ nhõm, cũng tỉnh táo lại đôi phần, ông ta ngồi xuống, chờ Long Đại nói tiếp.
"Đại nhân, chuyện sứ thần bị giết liệu có phải do Nam Tần hay Đông Lăng hay những nơi khác làm ra không, ta không dám kết luận, nhưng có một chuyện chắc chắn - mạng lưới trinh sát của chúng ta ở Nam Tần đã bị đối phương đánh tan. Chúng ta bắt mật thám, cùng giao thiệp với đối phương, còn đối phương bắt được mật thám, không nói hai lời đã giết người đưa đến cho chúng ta xem. Nếu nói trong chuyện này Nam Tần vô tội thì không thể nào."
Diêu Côn vội nói: "Vậy là Nam Tần gây ra thật sao? Chúng muốn gây chiến, muốn ép Đại Tiêu chúng ta nhượng bộ, lấy bằng được chỗ hời, nhưng sợ chiến lực của mình còn chưa đủ nên kéo theo Đông Lăng. Đông Lăng là ngọn cỏ đầu tường gió chiều nào theo chiều ấy, Nam Tần bèn ra tay giết hại sứ thần, để Đông Lăng đưa ra quyết định?"
Long Đại cũng không hùa theo phỏng đoán này, hắn chỉ nói: "Đại nhân, bất kể thế nào đi nữa thì đã có một cánh tay đẩy chúng ta lên chiến trường rồi. E rằng không thể nào tránh khỏi cuộc chiến này được. Đại nhân chuẩn bị sẵn sàng đi."
Diêu Côn thở dài thườn thượt, qua một lúc lâu mới nói: "Hai mươi năm trước, ta ở chỗ này nhìn hai nước giao chiến, thời chiến hỗn loạn, dân chúng lầm than, chiến sự cũng phải kéo dài ba năm mới lắng xuống." Ông ta nhìn Long Đại, "Long tướng quân..."
Long Đại nói: "Gối thương ngồi giáp, bảo vệ an ninh. Đẫm máu chặt đầu, quyết ở không lui."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
