Đang cúi đầu quay về phòng thì trên đường đi gặp phải Phương Nguyên. Phương quản sự vẫn sạch sẽ gọn gàng như vậy, nở nụ cười điềm đạm, khẽ hỏi nàng: "Nghe nói An quản sự muốn xem thứ này?" Bao vải gã cầm trong tay để lộ một góc.
An Nhược Thần cúi đầu nhìn, là hồ sơ vụ án của Triệu Giai Hoa.
An Nhược Thần mừng rỡ ngẩng đầu lên, Phương Nguyên bình tĩnh nói: "Nếu nói ai quen thuộc nhất với nhân mạch của thái thú đại nhân, thì trong lầu Tử Vân này không ai có thể hơn ta cả. Chỉ là nếu trưởng sử đại nhân không muốn, An quản sự đừng để lộ ra là được."
An Nhược Thần gật đầu liên tục.
Phương Nguyên đưa bao vải cho nàng, rồi khom người quay đầu bước đi.
An Nhược Thần nhanh chóng mở hồ sơ ra. Trên hồ sơ viết, Triệu Giai Hoa để lại di thư, chữ trong di thư đúng là bút tích của nàng, câu văn lung tung, hối hận vì mình đã lỡ giết con gái, lúc thì nói con gái báo thù, lúc lại nói con gái lạnh, mình phải đi theo con, vân vân mây mây.
Chợt An Nhược Thần hiểu ra một câu mà Triệu Giai Hoa đã nói với nàng. Triệu Giai Hoa nói mình không biết chữ nhiều lắm. Thật ra nàng ta biết chữ, nàng ta ký tên trên hồ sơ vụ án ở nha môn, chắc chắn ở nhà có bản sao của nàng, cho nên mới có thể so sánh bút tích. Nhưng nàng ta lại cố ý nói mình không biết chữ.
Chỉ hai chữ, nhưng hắn nhìn rất rất lâu. Tựa như viết trong thư không phải là "tuân lệnh", mà là tràng giang đại hải khác.
Sở Thanh lại gần, bình luận: "Chữ của An cô nương cũng không tệ nhỉ, trong tú lệ lại có nét phóng khoáng sức lực, ắt hẳn là một cô nương thông minh."
Long Đại liếc hắn, không lên tiếng.
Sở Thanh nói tiếp: "Thư trả lời này đơn giản mà có lực, khôn khéo hiểu chuyện, ắt hẳn là một cô nương biết nghe lời."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)