Lục đại nương xoay người lại nhìn nàng ta. Lý Tú Nhi thôi cười, sắc mặt trắng bệch. Do dự một lúc lâu mới nói: "Mắt của ma ma khá kén chọn, không bằng đến nhã gian ở phía sau ngồi uống chút trà, đợi ta lấy vài loại vải tốt hơn đến cho ma ma chọn kỹ."
"Cũng được." Lục đại nương biết điều, không hề khách khí mà khoát tay, tỏ ý Lý Tú Nhi dẫn đường đi.
Lục đại nương nhìn vẻ mặt nàng ta, nói: "Bình tĩnh lại đi, ở đây còn có người qua lại, đừng làm người khác nghi ngờ."
Lý Tú Nhi vội cúi đầu, từ từ lấy lại sức, lúc ấy mới lên tiếng: "Bà là người phương nào?"
Lục đại nương nói: "Sau khi Từ bà mối chết, bọn họ muốn tìm người thay thế, có điều ta không ngu ngốc như Từ bà mối."
Lời nói mơ hồ, nhưng Lý Tú Nhi đã nhanh chóng cắn câu, "Các ngươi yên tâm, ta luôn kín miệng như bưng, điều này Từ bà mối biết."
"Từ bà mối chết rồi."
Lý Tú Nhi vội nói: "Ta không có gì để tiết lộ với người ngoài cả, ta cũng không biết gì."
"Vô tội như Triệu Giai Hoa? Triệu Giai Hoa cũng đã chết rồi."
Lý Tú Nhi đứng bất động tại chỗ, nuốt nước bọt đánh ực, đấu tranh nói: "Ta cũng không quen nàng ta. Chẳng qua Lưu phu nhân thường đến đây may y phục mà thôi, cũng như các vị khách khác."
"Vậy nếu không quen, tại sao lại biết khuê danh của Lưu phu nhân? Cô lén lút lấy tiền của nàng ta, sao có thể giống các vị khách khác được?"
Lý Tú Nhi hoảng sợ, ngón tay run lên, vội vàng nắm hai tay lại, cắn môi.
Lúc này Lục đại nương nói: "Không phải ta đến để đối phó với cô. Mà ta đến để cứu cô. Chuyện này chưa xong đâu, chết một người thì sẽ còn người khác, chẳng lẽ cả cuộc đời này chúng ta cứ bị bọn họ khống chế như thế? Xảy ra chút bất trắc, không còn giá trị lợi dụng là chết oan ngay?"
Lý Tú Nhi mất hồn mất vía, vẫn đang đấu tranh: "Ta không biết bà nói gì cả. Ta không quen bà."
"Triệu Giai Hoa chết rồi. Khi còn sống nàng ta chỉ qua lại với cô, cô nghĩ xem mình còn có thể sống được bao lâu nữa?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)