Dọc đường rất thuận lợi, không xảy ra bất ngờ gì, không có ai nửa đường chạy đến đòi cướp Lưu Nhân, An Nhược Thần nới lỏng cảnh giác. Trái lại Lưu Nhân ăn kẹo nên rất hài lòng, cuối cùng còn ôm lấy cổ An Nhược Thần nằm ngủ trên vai nàng.
Triệu Giai Hoa vừa thấy Lưu Nhân thì liền nhào đến, cũng chẳng màng đứa bé đang ngủ, ôm chặt con vào lòng gọi tên.
Lưu Nhân bị động tác thô lỗ của Triệu Giai Hoa đánh thức, dụi mắt một cái, ngọt ngào gọi: "Mẹ."
Triệu Giai Hoa chảy nước mắt, dán mặt vào mặt con.
Lưu Tắc thấy thế thì vội nói: "Được rồi được rồi, lần này yên tâm rồi. Không phải đã tìm được con đấy sao, nàng đừng có cuống." Rồi y quay đầu dặn dò quản sự, để người ra ngoài gọi người hầu về.
Sau một hồi nháo nhào, vợ chồng Lưu Thị mới nhớ phải mời An Nhược Thần đến trong phủ ngồi,cám ơn nàng đã đưa đứa bé về.
An Nhược Thần cũng chẳng khách khí, đi theo bọn họ.
Đến phòng khiếp khách ở Lưu phủ, Lưu Tắc sai người dâng trà, khách khí gọi An Nhược Thần.
Nhưng Triệu Giai Hoa lại có thái độ ngược lại, nàng ta ôm con không chịu buông, vẻ mặt hiền lành dịu dàng cũng không còn, chất vấn An Nhược Thần tìm được Lưu Nhân ở đâu, tình cảnh lúc đó ra sao, xung quanh như thế nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

