An Nhược Hi cũng giả như vô tình gặp phải, nói: "Vừa đến lầu Tử Vân gặp đại tỷ, không ngờ lại đúng lúc gặp Tiền lão gia như thế."
"Đúng là đúng lúc thật." Tiền Bùi cười, "An đại cô nương có khỏe không."
"Đại tỷ rất khỏe. Bây giờ làm quản sự lầu Tử Vân, ra vào đều có a hoàn người hầu phục vụ, không thể kém hơn ở nhà được."
"Đã trò chuyện những gì với đại cô nương?"
Tiền Bùi cười: "Vậy thì đúng là đã để nhị cô nương oan ức rồi."
"Không oan gì cả, là điều tôi nên làm."
Tiền Bùi lại nói: "Nhị cô nương có thể nghĩ như vậy là tốt. Sau này tỷ muội với nhau thường xuyên qua lại, âu cũng là chuyện tốt."
An Nhược Hi gật đầu, sau đó làm ra vẻ khổ sở, thở dài nói: "Chỉ là tỷ tỷ tôi giận dai quá, muốn để tỷ ấy vui vẻ cũng không dễ gì."
Tiền Bùi cười: "Nếu nhị cô nương có gì khó xử thì có thể nói thẳng với ta. Ta và đại cô nương có duyên phận, suýt nữa đã kết làm phu thê rồi. Đại cô nương không thích ta, nhưng ta luôn nhớ đến nàng. Sau này e là còn phải phiền nhị cô nương nói tốt nhiều hơn, giúp ta một tay."
An Nhược Hi nói: "Đương nhiên là được rồi, Tiền lão gia có dặn dò gì thì cứ nói với tôi, nhất định tôi sẽ làm hết sức mình. Chỉ là..." An Nhược Hi dừng lại, cẩn thận nhìn Tiền Bùi, "Chỉ là tôi nghe có người đồn, cha sợ Tiền lão gia ghi hận chuyện đại tỷ đào hôn, nên muốn kết thân lần nữa với Tiền lão gia, để bồi thường lại Tiền lão gia. Lệnh của cha mẹ, đương nhiên tôi phải nghe theo, chỉ là nếu tôi lại có hứa hôn gì với Tiền lão gia, sợ là khó mà nói với đại tỷ được. Đến lúc đó tỷ ấy cũng sẽ không gặp tôi, muốn tôi giúp Tiền lão gia, sợ cũng hữu tâm vô lực."
Tiền Bùi bật cười ha hả. Cười đến mức làm An Nhược Hi kinh hãi run sợ.
Tiền Bùi cười xong thì nói: "Đúng thậ là nữ nhi An gia người này thú vị hơn người kia, trước đó ta không nhìn ra đấy. Nhị cô nương thanh khiết thông minh, đúng là làm người khác yêu thích."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


