<!---->An Nhược Hi và An Nhược Phương âm thầm quay về phủ, hình như không có ai phát hiện các nàng ra ngoài cả, An Nhược Hi trộm vui. Nhưng lúc về viện tử thì lại thấy Đàm Thị cau mày đứng trước cửa phòng nàng, tim An Nhược Hi chợt hốt hoảng. Đàm Thị hỏi nàng: “Hai đứa không ngủ trưa mà chạy đi đâu thế hả?”
Đàm Thị nhíu mày rồi rời đi. Tìm khắp nơi mà không thấy, còn tưởng có lẽ lão gia muốn đến tìm con gái, nhân dịp trước khi xuất giá mà đến căn dặn, nhưng cũng không có nốt. Đàm Thị lại đến viện tử của Tiết Thị một lần nữa.
Tiết Thị đang thêu chăn hỉ với con gái, thấy Đàm Thị đến thì vội hỏi: “Phu nhân, đã tìm thấy chưa?”
Đàm Thị lạnh mặt hỏi: “Lúc ngươi đưa lão gia về phòng, lão gia có nói là muốn làm gì không?”
Tiết Thị lắc đầu: “Lão gia chỉ nói là muốn về phòng thôi, nhưng còn chưa vào sân thì chợt nói là không cần thiếp tiễn nữa, bảo thiếp về đi. Có phải ông ấy đi tìm đại thiếu gia hay Lý tiên sinh rồi không? Đã hỏi An Bình chưa?”
“Bọn họ cũng không thấy đâu. Chỉ biết sau bữa trưa lão gia đã đến chỗ ngươi.” Đàm Thị rất không vúi, vào lúc bận tối mắt tối mũi mà lại không tìm thấy người đâu, điều này khiến bà ta rất phẫn nộ.
Tiết Thị an ủi: “Phu nhân chớ vội, hôm nay trong phủ nhiều việc, không phải người thân bạn bè đều đến rồi đấy sao? Các viện cũng náo nhiệt, có lẽ lão gia chỉ đi bộ đâu đó thôi.”
Đàm Thị ngẫm nghĩ rồi quay đầu đi.
Còn về phía Tiết Tự Nhiên, sau khi về phủ thì lệnh Hướng Vân Hào tìm mấy thuộc hạ đến, đích thân dặn dò với bọn họ. Một là phải giám thị An Nhược Phương, rõ ràng tiểu nha đầu này cùng một phe với đại tỷ nàng ta. Còn nữa, cô tử đã cứu nàng ta chính là mật thám, nếu mật thám dùng độc thì hẳn cô tử cũng sẽ biết một hai. Hai là cho người canh gác Lục đại nương của lầu Tử Vân. Ba là phải thu thập tin tức tình hình ở tiền tuyến, không thể lơ là được, có bất cứ manh mối gì là phải kịp thời hồi báo. Nếu An Nhược Thần có hành tung gì khác, cũng phải tức tốc báo về.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


