<!---->An Nhược Phương chớp mắt, dĩ nhiên là nàng biết rồi. Tam di nương là ngọn cỏ đầu tường, bên nào được lợi thì giúp bên đó, nhưng xưa nay bà ấy chưa từng tự mình tranh giành bao giờ, đều là nhặt thừa của người khác. Lúc không có ai mẹ nàng còn mắng tam di nương, vừa xảo quyệt lại tham lam.
Tiết Thị thấy nàng không nói lời nào thì đến gần hai bước, thấp giọng đe dọa: “Dù cô nương có làm hại con gái ta thì dù có đang chịu tang, ta cũng không bỏ qua cho cô nương đâu. Ngày mai dọn về viện tử của mình đi, sau đó cách xa con gái ta ra, biết chưa? Nếu cô nương yên phận thì ta sẽ phối hợp cùng. Trong phủ này, giờ có phu nhân làm chủ. Nàng ta thế nào cô nương cũng biết rồi đấy. Trước kia nàng ta hận mẹ cô nương nhất, giờ cô nương không có mẹ làm chỗ dựa, nhất định nàng ta sẽ tính sổ lên đầu cô nương. Lão gia không còn quản mấy thứ vụn vặt ở hậu trạch nữa, phòng năm lại chỉ biết lo cho con trai nàng ta, nên chỉ có ta mới phối hợp với cô nương thôi, biết chưa?”
“Biết rồi.” An Nhược Phương cúi đầu, thấp giọng đáp.
Tiết Thị ngẩn người, nhưng vẫn chưa yên lòng. Tứ cô nương rời đi đã hơn nửa năm, sau khi quay về có cảm giác khác hẳn lúc trước, dù chỉ đứng thôi vẫn có vẻ bình tĩnh lạnh lùng, không giống dáng vẻ yếu đuối như trươc. Tiết Thị lại quyết định, nhất định phải để nàng ta cách xa con gái mình.
Đang định mở miệng uy hiếp tiếp thì lại nghe thấy An Nhược Phương nhút nhát nhỏ giọng nói: “Tam di nương, Tưởng tướng quân là ai thế? Vừa nãy con mới nghe thấy cha nhắc đến tam tỷ và Tưởng tướng quân với người khác. Nhưng con nhớ rõ, hôm nay mọi người có nói tam tỷ đã đính hôn với Đỗ công tử ở ngoài quận mà.”
Tiết Thị sững sờ.
***
Sáng sớm hôm sau, cả An phủ đều vui vẻ hớn hở, không chỉ là niềm vui khi An Nhược Phương bất ngờ bình an quay về, mà vui hơn chính là An Nhược Hi ngủ một đêm, sáng dậy đã khỏe hơn. Có thể xuống giường có thể nói chuyện, khẩu vị cũng khá lên.
Nhất thời trái tim treo cao của An Chi Phủ đã rơi xuống, Đàm Thị mừng tới nỗi không khép được miệng. Nhớ đến hôm qua An Nhược Phương nói gì mà “chuyển phúc của muội cho tỷ”, thế là vô cùng thân thiết tốt bụng với An Nhược Phương. Lúc ăn sáng còn tự tay gắp thức ăn cho An Nhược Phương, rồi nói cho An Nhược Phương biết mình sẽ dặn dò bà tử a hoàn sửa sang lại viện tử của nàng, nếu cảm thấy thiếu gì thì cứ tới nói với bà.
Tiết Thị không đổi nét mặt, vẫn cứ như bình thường. Phụ họa cùng Đàm Thị, nói nếu nhị cô nương đã khỏe lên thì nhất định là có phúc vận, đáng tiếc phúc khí này lại phải đến Tiết gia.
Đàm Thị trợn mắt với bà ta. Người này nói không hay ho chút nào cả, nghe thì giống như hùa theo chuyện, nhưng rồi lại khiến người ta cảm thấy có châm chọc sau đó.
An Nhược Phương không nghe được nhiều tranh đấu giữa các di nương, vì An Nhược Hi gọi nàng vào phòng. Nói là đã lâu hai tỷ muội không gặp nhau, có mấy chuyện muốn chuyện trò cùng nhau.
Vừa đóng cửa lại, hai người liền ngồi đối mặt nhau. An Nhược Hi sầm mặt. Nàng bị bệnh đợt này, tuy đã khỏe lên nhưng vẫn còn vẻ yếu ớt, sắc mặt trắng bệch, khí thế chẳng bằng trước. An Nhược Phương bình tĩnh nhìn nàng, đợi nàng lên tiếng.
An Nhược Hi nhìn An Nhược Phương mãi một hồi lâu mới mở miệng: “Tứ muội đã lớn rồi.”
“Vâng nhị tỷ.”
“Không chỉ là nước thuốc, đúng không?” Tuy lúc ấy An Nhược Hi còn đang hôn mê, nhưng vẫn nhớ rõ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

