<!---->Bạch Anh và Tiền Thế Tân quay về nha phủ, hỏi hắn: “Ngươi thấy sao?”
Tiền Thế Tân nói: “Sẽ có khả năng a hoàn bà tử nói dối che giấu giúp nàng, nhưng vệ binh mã phu với các vị đại nhân thì không thể bị mua chuộc cả được. Còn nữa, đại phu đã khám bệnh rồi, đúng là trên người nàng ta có vết thương thật. Hạ quan nghĩ chắc chỉ là ngẫu nhiên mà thôi. Ai lại đem tính mạng của mình ra đánh cược, có điều chỉ viết bản khai thôi mà, không đến mức như vậy được. An cô nương không giống người có quỷ trong lòng.”
Bạch Anh gật đầu không nói gì, cho Tiền Thế Tân lui ra.
“Bảy tám người tận mắt chứng kiến, đương nhiên là thật rồi.”
“Hình như nàng ta muốn ra ngoài thì phải, nếu ngã không xong thì mất mạng thật mất, còn không bị tàn phế cũng đã quá dữ rồi.”
“Nên càng cần đề phòng ý đồ của nàng ta hơn. Ngay đến mạng nàng ta cũng không muốn, thì sẽ dám làm những chuyện khác. Nay đang vào thời điểm mấu chốt, không thể bị nàng ta phá hoại được.” Tiền Thế Tân nói rồi cẩn thận nghĩ ngợi, hình như xưa nay hễ đến lúc quan trọng là đột nhiên lại xảy ra rắc rối, cuối cùng sự việc lại còn dính đến An Nhược Thần.
Lục Ba biết được tính nghiêm trọng trong đó, vội đáp.
Tiền Thế Tân giao phó hắn ta một hồi, sau đó sai người chuẩn bị kiệu, hắn muốn đến An phủ.
An Chi Phủ rất bất ngờ khi Tiền Thế Tân tới thăm, nhưng lại rất hoan nghênh. Tuy lão già Tiền gia là sát tinh, nhưng con trai lại là phúc tinh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

