Tiền Thế Tân đi ra từ chỗ Diêu Côn, sau đó đến lao ngục trong quận phủ. Thật ra Tiền Thế Tân không hề muốn đến, oán khí với Tiền Bùi vẫn chưa tiêu tan, suýt nữa đã bị lão hồ đồ này làm cho liên lụy. Sao lại ngu xuẩn thế chứ, tự dưng đi làm cái chuyện khinh suất lỗ mãng không cố ký cũng không để mọi người vào mắt. Cha hắn đã già thật rồi, tưởng mình là chúa đất ở quận Bình Nam này sao?
Qua cửa gỗ phòng giam, Tiền Thế Tân nhìn Tiền Bùi. Có lẽ do Diêu Côn nể tình tình cảm của hắn nên mới sắp xếp cho Tiền Bùi một phòng đơn sạch sẽ mát mẻ. Tiền Thế Tân nhìn mà lại giận, vì nơi ở quá tốt, nên phụ thân hắn vẫn chưa nếm được mùi dạy dỗ đúng không? Lại còn cười với hắn.
Tiền Bùi cười nói với con trai: “Hôm nay thế nào rồi? Nghe nói tuần tra sứ đại nhân đã phái thuộc quan đến.”
Tiền Thế Tân không muốn nói nhiều với lão, im lặng rất lâu mới mở lời: “Đợi đợt này ta hết bận, sẽ chuyển cha về huyện Phúc An.”
Tiền Bùi lại nói: “Cần gì phiền toái thế chứ. Ở thành Trung Lan cũng tốt lắm rồi, Diêu Côn không dám làm gì ta, ngươi chuyển ta về, không đối tốt với ta, đối xử tệ với ta thì không được, mà nếu đối tốt thì lại bị người ta lời ra lời vào, không bằng cứ để ta ở lại đây đi, xấu tốt gì đều là trách nhiệm của Diêu Côn.”
Tiền Thế Tân không nói lời nào, đã như thế này rồi mà lão còn dám nói Diêu Côn không dám làm gì lão sao. Sợ là sợ vì để chuyển dời sự chú ý của Bạch Anh, Diêu Côn sẽ đem chuyện Tiền Bùi ra, khiến mọi người cùng chết. Tiền Thế Tân lắc đầu cười nhạt, quả thật chẳng thể nào nói thêm nổi với lão ta nữa, hắn xoay người đi ra ngoài.
Hầu Vũ đang chờ hắn ở ngay bên ngoài nhà lao. Bọn họ đã hẹn xong, hôm nay hắn trực nhà lao, còn Tiền Thế Tân đến thăm ngục.
“Tình hình sao rồi?” Hầu Vũ hỏi.
“Bạch Anh bắt An Nhược Thần nhập quân rồi, cô nương kia phiền phức lớn quá.” Tiền Thế Tân thuật sơ lược lại một lần, rồi nói: “Bất kể nàng ta viết thế nào thì cũng sẽ bị nắm được thóp. Nói càng nhiều sai càng nhiều, nàng ta không thể nào chu toàn rõ ràng từng chi tiết một được. Nên hoặc là nàng ta kháng lệnh chịu phạt, Long Đằng bị giáo huấn, hoặc chính là nàng ta không thể không bẩm báo tất cả mọi chuyện, để lại điểm yếu, vẫn là Long Đằng sẽ bị giáo huấn. Có lẽ tình hình còn có thể khá hơn đấy, lấy đó làm bằng chứng trọng tội của chúng, bị giết bị xử ra sao, thì phải xem tâm tình của Lương đại nhân hay hoàng thượng.”
“Thế cũng tốt. Nhưng An Nhược Thần kia sẽ đối phó thế nào?”
“Nàng ta còn có biện pháp nào khác ư?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

