An Nhược Hi vùi đầu ngủ, nhưng chẳng hiểu sao cứ trằn trọc trở mình mãi, không cách nào ngủ ngon được. Sáng sớm ngày hôm sau, An gia lại nhận được thư hồi âm của Tiết phu nhân. Trong thư nòi, bà ấy rất vui khi An gia đồng ý hôn sự, cũng có thể hiểu được nỗi khổ của An gia, nếu hai bên đã định xong hôn sự, vậy để tránh có thêm rắc rối, bà sẽ hẹn An Nhược Thần ra ngoài, mọi người cùng ngồi lại chuyện trò, cũng xin An phu nhân chớ băng khoăn lo lắng, chỉ cần An gia không thay đổi chủ ý nữa thì nhất định hôn sự này sẽ không đổi.
Ngoại trừ Tiền Bùi, tất cả mọi người đều ngẩn ra.
An Chi Phủ và Đàm Thị rất bất ngờ, vì sao lại biến thành An gia bọn họ đồng ý hôn sự quyết không đổi rồi? Còn An Nhược Hi lại trợn mắt há mồm. Chuyện gì xảy ra vậy, Tiết phu nhân đọc không hiểu bức thư đấy ư?
Tiền Bùi rất hài lòng, lúc ăn điểm tâm khẩu vị rất tốt, ngay cả với nô bộc mà Tiền Thế Tân phái đến mời lão về phủ cũng rất kiên nhẫn, ôn tồn cho người lui ra.
An Nhược Hi đứng ngồi không yên, chỉ đành gửi gắm hy vọng vào đại tỷ, đừng đồng ý lời hẹn.
Nhưng đến lúc gần trưa, Tiết gia lại gửi một phong thư tới. Tiết phu nhân nói bà đã hẹn An Nhược Thần rồi, mọi thứ đều y theo An gia căn dặn mà làm, An Nhược Thần sẽ đến. Giờ Thân hôm nay, gặp mặt tại nhã gian Thạch các ở Phúc Vận Lâu.
An Chi Phủ và Đàm Thị thở phào nhẹ nhõm. Còn An Nhược Hi lại tuyệt vọng.
An Chi Phủ và Tiền Bùi bàn bạc chi tiết động thủ, bất luận thế nào ông ta đều muốn giữ hôn sự với Tiết gia, vì để che giấu tai mắt người ta, nhất định Tiền Bùi phải cho thủ hạ giả vờ tấn công An Nhược Hi và Tiết phu nhân trước, đợi khi An Nhược Hi liều mình bảo vệ Tiết phu nhân thì mới ra tay bắt An Nhược Thần. Như thế, bọn họ có thể phủi sạch sẽ liên quan trong này.
Tiền Bùi đáp được. Nhưng An Nhược Hi không hề tin lão chút nào.
Đàm Thị ngồi lại nói chuyện với con gái rất lâu, bảo nàng phải biểu hiện thế nào. Nói cho nàng biết tính tình của Tiết phu nhân, dặn nàng phải thể hiện lễ độ đoan trang để Tiết phu nhân được vui. Lại nói lúc bọn giặc cướp xông ra cũng đừng sợ bị thương, đừng chạy trốn mà phải nhào đến bảo vệ Tiết phu nhân, nếu bị thương thì còn tốt hơn, dùng khổ nhục kế như thế, sẽ không có hậu họa. Còn sau khi An Nhược Thần bị bắt đi, hộ vệ của nàng ta xông vào thì mau chóng chỉ hướng cho họ, để lộ tình nghĩa tỷ muội, cần khóc thì cứ khóc, vân vân.
An Nhược Hi cụp mắt vâng dạ từng ý một.
Cuối cùng đến lúc sắp lên đường, ngay trước mặt An Chi Phủ và Đàm Thị, Tiền Bùi nói với An Nhược Hi: “Chuyện ngày hôm nay đành làm phiền nhị cô nương vậy. Nếu nhị cô nương không hoàn thành được, ta sẽ tiếc lắm.”
Mặt An Nhược Hi trắng nhợt, không nói được lời nào, chỉ đành gật đầu.
Hai thuộc hạ của Tiền Bùi nâng kiệu, đưa An Nhược Hi ăn mặc lộng lẫy đến tửu lâu Phúc Vận Lai.
An Nhược Hi ngồi trong kiệu lắc lư, thế nhưng lòng lại lạnh như băng.
Lúc đến nơi, tiểu nhị nhiệt tình đi lên chào đón, hỏi An Nhược Hi có phải uống trà hay ăn điểm tâm không. Vào giờ này, dĩ nhiên không phải là đến để ăn cơm rồi. An Nhược Hi nói đến nhã gian Thạch các, tiểu nhị bèn dẫn nàng vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
