<!---->Tiền Bùi nói rõ ra thế này thế nọ, nghe rất chu đáo chặt chẽ, rồi sau đó lão lôi một bức thư ra: “Để tôn phu nhân viết lại dựa theo nội dung trong thư này, rồi đưa cho Tiết gia là được.”
“Không không không.” An Chi Phủ hoảng hốt xua tay, “Tiền lão gia nhiệt tình như thế, ta vô cùng cảm kích. Chỉ là đột nhiên nghĩ đến chuyện nhà Tiền lão gia gặp nạn, nếu có liên quan đến An Nhược Thần, vậy chúng ta nên thảo luận với nhau kỹ hơn mới được, nếu không quấy nhiễu thái thú đại nhân phá án, đại nhân mà trách tội xuống thì An gia ta không chịu nổi đâu.
“An lão gia lo lắng quá rồi.” Tiền Bùi nói, “An lão gia chỉ cần viết thư hẹn người là được, những chuyện sau đó cứ giao lại cho ta.”
An Chi Phủ không nói, ông ta hoàn toàn không hiểu nổi dụng ý của Tiền Bùi, chỉ cảm thấy bức thư mỏng này quá phỏng tay. Suy đi nghĩ lại, An Chi Phủ nói: “Vậy nghe theo Tiền lão gia vậy, ta sẽ đi tìm phu nhân bàn bạc. Đợi chuyện làm xong, ta sẽ đến phủ báo cho Tiền lão gia biết.”
Tiền Bùi nói: “Được, đi bàn bạc đi. Ta sẽ ở đây đợi tin của An lão gia. Thư viết rồi tối nay đi đưa đi, hẹn bọn họ ngày mai gặp mặt.”
Mặt An Chi Phủ giật giật, gấp gáp như thế ư? Ngày mai?
An Chi Phủ có chút khó xử: “Chuyện này phải bàn kỹ, nếu sai sót gì thì Tiết phu nhân sẽ nghi ngờ ngay. Đến lúc đó chuyện không thành, còn truyền đến tai An Nhược Thần, khiến nàng ta đề phòng ghi hận Tiền lão gia thì không hay lắm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
