<!---->An Nhược Thần lại nhận được thư của Long Đại. Lần này trong thư đã có nội dung rồi, nhưng cũng chỉ là nói ít chuyện nhà, viết vài chuyện vụn vặt về cuộc sống doanh trại và tình hình chiến sự mà thôi, lại còn nói rất nhớ nàng, bảo nàng phải chăm sóc bản thân cho tốt, đừng để mệt mỏi quá.
An Nhược Thần đọc bức thư kia rất nhiều lần, lại gọt giũa suy nghĩ kỹ lời văn trong đó, hận không thể mổ xẻ chữ ra phân tích ý, lật mặt trái phải trợn mắt nhìn cả buổi nhưng cũng không tìm ra được huyền cơ gì trong đó. Nếu bức thư trước đơn giản tới độ có chút không bình thường, vậy bức thư này lại chung chung đến mức không bình thường.
Hai bức thư chỉ có một điểm giống nhau: Hắn không trả lời sự việc và nghi ngờ nàng báo trong thư. Cứ như hắn chưa từng đọc qua thư của nàng vậy.
Thời gian giữa hai bức thư là một ngày, cho thấy mất hai ngày viết thư cho nàng. Nhưng lại viết thành ra như thế.
An Nhược Thần chắc chắn thư này đúng là tướng quân viết, bút tích là của hắn, giọng văn cũng là hắn, nên nhất định trong thư có thâm ý khác. Chỉ là nàng không nghĩ ra được. Thế nên An Nhược Thần mới ảo não sốt ruột như thế.
***
Tiền Bùi hừ lạnh: “Ta nói trong lòng ta biết rõ, để ta giải quyết là được. Nhưng hắn khăng khăng không chịu nghe. Ta đây cũng không hiểu rõ nổi, vì sao hết kẻ này đến kẻ khác đều tự cho mình là giỏi thế.”
Người đối diện lão nhếch môi, biết lão đang chỉ gà mắng chó, hai Giải tiên sinh tiền nhiệm cũng bị lôi vào mắng chung.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
