Tâm tình của An Chi Phủ rất tốt, không chỉ vì cuối cùng đã rời khỏi nơi lao ngục quỷ quái kia, mà là vì Tiền Thế Tân rất chiếu cố ông ta. Mấy ngày qua Tiền Thế Tân có vào ngục thăm, còn chuẩn bị một phòng giam đơn cho ông ta, lại có đồ ngon nước sạch, còn dặn dò cai ngục cho phép bất cứ ai có thể tùy tiện vào thăm An Chi Phủ. Hôm qua Tiền Thế Tân cố ý vào ngục nói với ông ta: “Ta đã nói chuyện với thái thú đại nhân rồi, ngày mai sẽ để ngươi ra ngoài.”
Đúng như dự đoán, sáng sớm hôm sau cai ngục đi tới gọi An Chi Phủ, dặn ông chuẩn bị sẵn sàng, đã làm xong văn thư các kiểu rồi, không hề làm khó chút nào, để ông và Đoàn Thị cùng về phủ.
Cứ như thế, An Chi Phủ có cảm giác trong họa có may, Tiền Bùi gài bẫy ông ta, nhưng đổi lại là Tiền Thế Tân áy náy bù đắp, thế cũng tốt. Nói thế nào đi chăng nữa, Tiền Thế Tân mới là quan lão gia, được hắn chăm sóc, cũng coi như là thái thú đại nhân chiếu cố. Nhìn xem, lúc này Tiền đại nhân sắp đặt thế này thế nọ, cai ngục cũng nghe theo hắn, có thể thấy là thái thú đại nhân đã đồng ý, nể mặt Tiền Thế Tân. Lúc trước An Chi Phủ không dám nịnh nọt lấy lòng Tiền Thế Tân là vì lo khiến Tiền Bùi không thoải mái. Giờ chuyện này lại không đắc tội với Tiền Bùi, cũng không phải bám víu vào Tiền Thế Tân, hai bên đều tốt, đúng thật là không tệ.
An Chi Phủ nghĩ như vậy, đúng là được an ủi không ít. Ông ta về nhà ăn một bữa no nê uống cho thỏa thích, cộng thêm được thiếp nô hầu hạ, bỗng nhiên lấy được oai phong không ít. Nhìn ai cũng thuận mắt hơn, nhất là Đàm Thị, thời gian này đã vất vả khổ cực rồi, có công lo việc nhà. An Chi Phủ nóng lòng, ngay trước mặt mọi người tuyên bố sẽ phù chính Đàm Thị, để quản sự An Bình đi lo liệu, buổi tối cả nhà cùng ăn chung bữa cơm vui mừng, coi như đã định chuyện này rồi. Viện tử phòng nhì cũng dọn dẹp đi, cho ra dáng có chuyện vui. Không cần phải chuyển viện tử, a hoàn người ở trong viện tử phòng nhì đều được thưởng tiền mừng.
Đàm Thị mừng rỡ khôn xiết, kích động tới mức suýt đổ lệ, bà tự thấy mấy năm qua mình đã nhẫn nhục mang nặng, lại dốc hết toàn lực cho cái nhà này, cuối cùng hôm nay cũng được hồi báo, thật đúng là thỏa mãn mong muốn. Tiết Thị phòng ba và Liêu Thị phòng năm không cam lòng, nghiến răng nghiến lợi cũng ngoài mặt vẫn ra vẻ vui mừng, tiến lên trước nói chúc mừng. An Nhược Hi, An Vinh Quý cũng rất vui cho mẫu thân. Một nhà cười đùa vui mừng náo nhiệt.
Tiết Thị nắm lấy thời cơ này, nói với An Chi Phủ: “Lão gia, hôm trước thiếp nhận được thư của biểu thúc, nói nhị công tử của một lương hành trong huyện bọn họ đã mười sáu rồi, trong nhà đang chuẩn bị hôn sự. Lão bản lương hành kia họ Đỗ, nhà có hai công tử hai cô nương. Đại công tử đã thành hôn, đến nơi khác lập môn hộ, làm mua bán ở ngoài thành, tiếng tăm nổi danh cả nước. Lương hành của Đỗ lão bản là lớn nhất trong huyện bọn họ, tương lai mấy cửa hàng lương thực ấy đều giao lại cho nhị công tử ca. Gia cảnh Đỗ gia sung túc, đối nhân xử thế rất nhã nhặn, tướng mạo của nhị công tử cũng rất đoan chính, phong độ nhanh nhẹn. Biểu thúc thiếp nói, đó là một nhà rất tốt, thúc ấy cảm thấy nhị công tử với Lan Nhi nhà ta rất xứng đôi, thế nên mới viết thư đến, hỏi xem An gia chúng ta là định thế nào.”
Tiết Thị vừa nói vừa nhìn vẻ mặt của An Chi Phủ, lại tiếp: “Lan Nhi cũng đã mười lăm rồi, cũng đã tới lúc hứa gả cho người ta. Đỗ gia này thích hợp như thế, thiếp tính có thể đưa bà tử đến nhìn xem sao, nếu thật không tệ thì sẽ trò chuyện với nhau. Ý lão gia thế nào?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


