Đường Hiên nháy mắt, không đáp.
“Đại yên yên tâm, thân phận đại nhân quan trọng hơn, về sau có chuyện nguy cấp cần đại nhân làm đấy. Tạm thời bây giờ, đại nhân đừng để ai nghi ngờ gì là được. Đợi sau này lúc thời cơ thích hợp, tự đại nhân sẽ biết người nào giải quyết chuyện này.”
“Được rồi.” Tiền Thế Tân nói: “Tiên sinh có nắm chắc là được.”
Đường Hiên cười một tiếng, có vẻ trong lòng đã có dự tính. Gã nói: “Chỉ là có chuyện khác phải kính nhờ đại nhân. Có liên quan đến đồ tể, ta phải nói với đại nhân. Đại nhân bắt tay với bên quan xử lý, sẽ thuận lợi hơn.”
Tiền Thế Tân đưa tai đến, Đường Hiên thì thầm một phen thế này thế nọ với hắn.
Sau khi Diêu Côn quay lại phủ thái thú, có chút mất hồn mất vía. Mông Giai Nguyệt gọi ông ta hai lần nhưng ông ta cũng không nghe thấy. Mông Giai Nguyệt mới hỏi: “Đại nhân có gì phiền lòng sao?”
Diêu Côn suy nghĩ hồi lâu rồi nói: “Phu nhân, Hoắc tiên sinh bỏ mạng ở quận Bình Nam, bất kể thế nào, Bình Nam chúng ta cũng phải chịu trách nhiệm này. Có lẽ chỉ ít hôm nữa sẽ đánh nhau đến nơi cho xem, hay là, phu nhân đưa Văn Hải ra ngoài quận lánh đi?”
Diêu Văn Hải là con trai độc nhất của bọn họ, sau khi cưới bốn năm Mông Giai Nguyệt mới sinh con trai, cho nên khá cưng chiều. Diêu Côn thương vợ, không để bà sinh thêm nữa, cũng không hề nạp thiếp, dáng vẻ tình thâm thắm thiết, khiến rất nhiều người không ngừng hâm mộ Mông Giai Nguyệt.
Mông Giai Nguyệt giật mình nhìn Diêu Côn: “Đại nhân sao thế? Nếu thật sự khai chiến, nhất định thiếp cũng phải ở bên cạnh đại nhân, nào có lý lẩn trốn một mình.”
Diêu Côn chột dạ né tránh ánh mắt bà, nhẹ giọng nói: “Ta chỉ lo cho Văn Hải thôi, dù sao con nó vẫn còn nhỏ tuổi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
