Diêu Côn điều tra Đường Hiên cẩn thận. Ông ta cho gọi những người liên quan trong lời thuật của Đường Hiên —— lão bản cùng tửu nhị trà trang, trà lâu và quán cơm đến hỏi. Lại phái người đến huyện Phúc An kiểm chứng nơi ở của Đường Hiên. Tất cả mọi người đều khai không khác Đường Hiên là bao. Đều nói Đường Hiên là một trà thương, người huyện Vân Hà quận Thạch Tây, đến bàn bạc mua bán lá trà với bọn họ, còn mang theo ít lá trà đặc sản của huyện Vân Hà cho họ thưởng thưởng thức, lại còn hỏi thăm tình trạng buôn bán lá trà ở quận Bình Nam cùng bọn họ, rồi hỏi thêm tình hình quan phủ với việc quản chế buôn bán tại biên giới, vân vân.
Mọi người đều không có nghi ngờ gì trước thân phận của Đường Hiên, vì Đường Hiên nhắc đến trà rất rõ ràng mạch lạc, tình hình lá trà ở các quận Đại Tiêu và giá cả thị trường gã cũng đều nắm rõ, lại còn có thể phân biệt được trà xấu trà tốt, đúng là làm nghề này.
Diêu Côn không hỏi ra được nghi ngờ, nhưng ông ta đã vào quan trường hơn hai mươi năm, đã làm thái thú mười bảy năm, có vụ án nào chưa từng gặp. Đúng là trong vụ án này An Nhược Thần đã chỉ ra được điểm khả nghi —— thời gian.
Trong số tất cả nhân chứng, thời gian sớm nhất xác nhận gặp Đường Hiên là vào cuối tháng 12 năm ngoái, đến nay chỉ mới hơn một tháng. Mà thời gian đó, cũng chính là sau khi bọn họ bắt đầu truy nã mật thám Mẫn công tử. Nói là “xác nhận”, cũng chỉ là hai trà lão bản nói Đường Hiên từng bảo hai năm trước đã từng tới đây bàn bạc chuyện mua bán với bọn họ, vì hằng năm trà lão bản gặp rất nhiều người nên không có ấn tượng gì với Đường Hiên. Nhưng lúc Đường Hiên nói chuyện với bọn họ, lại có thể nói được giá trà thị trường của hai trăm trước, nghĩ đến đó, quả thật hai năm trước gã đã từng đến.
Nhưng với Diêu Côn điều này không được xem là bằng chứng, không nhớ ra được người này, chỉ dựa vào lời nói mà suy đoán gã từng đến đây, lại từ đó suy đoán mấy năm qua gã vẫn kinh doanh lá trà thì đúng là quá khiên cưỡng. Diêu Côn phái người cầm công hàm tra án nha môn đến nha môn huyện Vân Hà kiểm chứng thân phận của Đường Hiên, rồi ông ta lại thẩm phấn Đường Hiên lần nữa, hỏi gã điểm khả nghi khác: “Nếu đã muốn thông qua mậu dịch biên giới bán lá trà đến Nam Tần, rồi lại muốn buôn bán cùng trà hành trong thành Trung Lan, vậy vì sao muốn đến ở huyện Phúc An?”
Đường Hiên cười khổ, trấn định trả lời: “Đại nhân, nếu đại nhân tìm mấy trà lão bản kia hỏi rồi thì hẳn biết, thảo dân không ký được khế ước buôn bán, trung lan là quận thành, nơi nơi tiêu phí rất cao, ta chỉ có thể nán lại lâu chứ không thể ở lại ngay Trung Lan được. Huyện Phúc An thì ngay bên cạnh, lui tới cũng thuận lợi, ta ở đó cũng tiện nghi, hơn nữa cơ hội làm ăn trong thành Trung Lan không lớn, ta cũng muốn tranh thủ cơ hội ở huyện Phúc An.”
Nghe cũng hợp lý, quả thực Diêu Côn không tìm ra được sơ hở gì, nhưng ông ta lại có chiều nghiêng về suy đoán của An Nhược Thần, vẫn cảm thấy Đường Hiên khả nghi. Thế là ông ta lại nghĩ ra biện pháp, treo giải thưởng trong toàn quận, nếu có người có thể cung cấp được manh mối hữu dụng về thân phận hành tung hành động của Đường Hiên thì sẽ có thưởng.
Diêu Côn đi đến nơi hẹn. Tiền Bùi hẹn gặp ông ta ở một tử lâu. Diêu Côn chỉ mặc thường phục, tránh bị người ta ngó nghiêng.
Tiền Bùi thấy ông ta, khẽ cười mỉm: “Vốn là tiếc ngươi thờ ơ tình nghĩa thầy trò với ta, nhưng hôm nay xem ra, chúng ta vẫn có mấy phần ăn ý.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

