Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đợi Em Trong Màn Sương Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Tôi biết anh Phan đã tốt nghiệp đại học ở ngoài tuổi ba mươi, anh không có gì trong tay kèm với một số nợ kha khá do lần khởi nghiệp thua lỗ trước đó. Anh bảo, anh đã thành công nhưng vì không biết quản lý và bị người ta lừa gạt nên mất sạch sau cú ngã định mệnh đầu đời. Đến giờ trong khi bạn bè anh đã có gia đình, công việc, sự nghiệp có vị trí trong xã hội. Phan không nói, tôi cảm nhận được anh là một người trí thức, hiền lành, lương thiện có năng lực và lòng tự trọng cao… tất cả anh không hề thua kém họ. Với nhiều người anh chưa thành công có thể vì chưa gặp thời hoặc vì cú ngã trước đó khiến anh chưa thể đứng được dậy. Tuổi trẻ vấp ngã là bình thường, khởi nghiệp không thất bại mới là chuyện lạ. Nhưng riêng tôi nghĩ khác, có một lý do quan trọng, sức khỏe của anh rất yếu, ngay đến việc tưởng như đơn giản với nhiều người là việc đi xe gắn máy anh cũng không biết, nghĩ thật lạ. Lần vấp ngã khi khởi nghiệp khiến anh không thể gượng dậy được, cứ trượt dài trong u uất như thế. Sống, hy vọng cố ngoi lên để rồi lại bị đá xuống, thất vọng và luôn hoài nghi chính mình.

Những chủ nợ cho anh vay trước đây đều hiểu tình trạng hiện tại nên không sức ép nợ nần nhiều. Tôi hiểu trong lòng anh nhiều phẫn uất, bất lực với bản thân nhưng vẫn âm thầm nuôi mộng trở lại những ngày huy hoàng đã qua. Chính lý do ấy, Phan không xin đi làm chính thức chỉ ở trong phòng viết bài phân tích về xu hướng công nghệ cho vài tờ báo mạng với số tiền chỉ đủ chi tiêu đắp đổi qua ngày. Nếu không muốn nói là sống trong eo hẹp và nghèo khó để ngấm ngầm theo đuổi những thứ sẽ thay đổi cuộc sống của anh. Những thứ, anh hay gọi là dự án của anh, thú thực tôi không biết tường tận là gì nhưng phỏng đoán ít nhiều liên quan đến công nghệ.

Nhiều lần tôi gợi ý, anh nên đi làm cho đầu óc khuây khỏa, có thu nhập ổn định hơn. Sau đó có cô mà thương thì cưới đi nhưng anh từ chối, anh bảo.

Anh làm gì? Sau này anh làm thành công rồi. Đó sẽ là câu trả lời cho em và cho mọi người. Những gì em đã giúp anh rất vô tư, anh luôn ghi nhớ.Thời gian trôi đi anh cứ sống lủi thủi qua ngày như thế. Còn thành công hay sự thay đổi tích cực nào đó thì tôi chưa thấy, tôi thấy cuộc sống của anh ngày một mịt mù hơn. À quên mấy bữa nay, tôi thấy tâm trạng anh vui vẻ, có vẻ như anh đang hy vọng và chờ đợi một điều gì đó.

Đưa tay vuốt nhẹ màn hình điện thoại, tôi vào tài khoản facebook của anh, hiện lên dòng newfeel hồi chiều.

Đã gặp lại – cảm thấy hạnh phúc.Tôi thả tim và mỉm cười tự trấn an.

Ngày tôi dọn đến trọ, tôi đã thấy anh chị sống với nhau từ trước. Thời gian đầu, tôi nghĩ anh chị là vợ chồng. Chị Thảo đẹp và hiền, thời gian ở đó tôi hai người quây quần bên nhau, cuộc sống êm đềm hạnh phúc trôi đi. Biết tôi ở một mình nên anh chị thường mời tôi sang ăn cùng, thi thoảng đi uống cà phê. Chị làm cho công ty may mặc ở Đà Lạt nhiều khi tăng ca về đêm, anh hay lên đường mở cổng đứng chờ chị về. Đúng rồi. Hình ảnh đêm nay tôi bắt gặp, anh đứng chờ chị trong màn sương trước cổng, giờ tôi mới nhớ. Kì lạ thật, có lẽ anh chờ chị đi thăm bạn bè hoặc người quen cũ. Ngày ấy tôi nghĩ, anh thật may mắn và hạnh phúc khi có chị, không phải tôi mà nhiều người cũng nghĩ như vậy. Tuyệt nhiên thời gian ấy, anh không kể gì về chị, có lẽ khi ấy chúng tôi chưa đủ thân thiết.

Hai mắt tôi cay xè, díp lại chìm vào trong giấc ngủ mơ màng.

Tôi giật mình tỉnh giấc ngồi dậy khi nghe anh lơ xe nhắc hai mẹ con người phụ nữ lên xe cùng tôi chỗ nhà trọ cũ chuẩn bị xuống xe. Bà mẹ xuống trước, cô gái xách đồ đi sau ngang qua tôi, ngồi xuống xỏ dép, cô đưa mắt nhìn tôi giọng cô rất nhẹ.

Chuyện hồi đêm anh nhìn thấy người thanh niên đứng chờ là đúng đấy.Chưa kịp để tôi phản ứng, cô ấy đã xuống xe. Đúng ở đây là người hay ma?

Năm giờ kém, xe về tới Sài Gòn, thật mệt mỏi vì chuyến xe đêm nay. Hai tiếng nữa tôi sẽ gọi Phan xem là người hay ma? Năm giờ sáng, xe dừng và trả khách tại bến, Sài Gòn vẫn chưa sáng hẳn nhưng bến xe không lúc nào vắng người. Nếu có ma ở đây, tôi cũng không sợ, đông người vậy ma nào dám xuất hiện. Một đêm dài mệt mỏi, ể oải tôi xách balo xuống xe.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc