Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đợi Em Trong Màn Sương Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Miên man suy nghĩ tôi chập chờn vào trong giấc ngủ.

Bỗng nhiên chiếc xe phanh két bốc mùi khét lẹt, ngân dài kèm theo tiếng kêu “óe” vang lên ghê rợn phía dưới bánh xe chói tai rồi đột ngột tắt lịm. Một sinh vật đã bị bánh xe cán nát, anh tài xế hốt hoảng đánh tay lái, đầu xe đâm rầm vào vạt đồi, nghiêng về một phía, tránh lao xuống vực. Những hành khách trên xe bị xô đẩy, văng ra khỏi giường, họ tỉnh ngủ, lồm cồm bò dậy hoảng hồn nhìn nhau.

Chuyện gì vậy?Người tài xế và anh lơ xe vội vàng mở cửa lao xuống.

Không thể nào, tôi thấy rõ ràng mà.Rõ ràng gì anh?Một chàng thanh niên mặc áo thun trắng chạy tạt ngang qua đầu xe. Tôi đã cố đánh tay lái nhưng không kịp.Tôi đứng chết lặng người đi khi nghe anh lắp bắp.

Cái bóng ấy. Không lẽ nào? Chuyện gì đang xảy ra ở đây? Cả đêm nay nữa.Anh lơ xe rọi đèn pin soi lại một lần xung quanh xe và quay lại chỗ chúng tôi đang đứng, anh thở phào.

Không có ai, chỉ có con mèo đen chạy qua bị cán nát. Em vừa vứt xác con mèo đen xuống vực.Lên kiểm tra xem, trên xe có ai bị làm sao không?Cậu lơ toan lên xe nhưng một hành khách đứng cạnh buột miệng lên tiếng.

Không, chỉ xây xước nhẹ thôi.Ba chúng tôi đưa mắt nhìn quanh, đây là đoạn giữa đèo Bảo Lộc, tôi lấy điện thoại ra coi đã gần ba giờ sáng, giờ này làm gì còn ai chạy ngang qua đoạn đường vắng này làm gì? Một bên là vạt đồi dựng đứng um tùm cây rừng, một bên vực thẳm, nói dại, anh tài xế không đánh lái kịp mà lao xuống vực cả xe khó lòng thoát chết.

Mọi người tranh thủ đi vệ sinh, chúng ta sẽ về Sài Gòn ngay đêm nay không dừng lại trạm.Anh tài xế cố gắng giữ bình tĩnh nói với nhóm hành khách đang nhốn nháo phía dưới. Tôi thấy sự sợ hãi hiện lên trong đôi mắt của anh. Dường như chưa tin vào mình, anh đi một vòng kiểm tra lại cho chắc chắn mới mở cửa lên xe. Mọi người lục đục lên xe, xếp gọn đồ đạc rơi vãi, ơn trời may mắn chúng tôi đều an toàn. Tôi đưa mắt nhìn xuống vực nơi cậu lơ xe vứt xác con mèo xuống, đó là một khoảng không gian đen thăm thẳm như giữa tầng địa ngục. Không quay lại giường, tôi ngồi lại cùng anh tài, cậu lơ xe đi kiểm tra lại hành khách từ phía dưới đi lên nhìn anh tài gật đầu ngồi xuống. Chiếc xe chầm chậm lăn bánh. Bất giác tôi quay lại một bóng trắng lồm cồm đứng dậy đúng chỗ con mèo đen vừa bị tông chết. Mặt tôi tái đi, miệng lắp bắp nhưng không ra tiếng, anh lơ xe nhìn xuống và quay lại nhìn tôi.

Anh sao vậy? Em có thấy gì đâu.Tôi chỉ xuống dưới nhưng không có gì thật chỉ còn lại một vệt sáng chiếc xe tải chạy sau.

Anh thấy ảo giác thôi.Cậu lơ xe nói. Tôi gắng lấy lại bình tĩnh lảng sang chuyện khác.

Anh có hay bị như vậy không?Anh tài xe chăm chú nhìn về phía trước.

Hay tôi bỏ nghề lâu rồi. Không mất mạng, thì lấy tiền đâu mà đền, còn bao nhiêu mạng người trên xe. Oán nghiệt ấy, cậu nghĩ tôi có trả nổi không? Không nghĩ đến mình cũng phải nghĩ cho người khác nữa chứ?Một người lái xe có tâm.

Vừa anh thấy?Tôi bỏ ngang câu hỏi. Anh giữ chặt bolang, chăm chú nhìn về phía trước, anh quả quyết.

Tôi không thể nhầm lẫn được. Một người thanh niên nam, tầm ngoài ba mươi, mặc áo thun, đi giày, cao tầm 1m6… chạy ngay qua.Tôi lầm nhầm.

Đúng là Phan chứ ai? Không sai được, hình ảnh từ khi lên xe tôi đã bắt gặp không lẽ Phan đã gặp chuyện?Em xuống kiểm tra có thấy gì đâu? Anh và anh đây cũng thấy đấy. Nếu là người không thể biến mất nhanh như vậy được. Không lẽ…Im đi, vớ vẩn mày có để cho người ta ngủ không?Anh tài xế vội chặn ngang lời cậu lơ xe định nói. Tôi hiểu ý của hai người. Tôi xin phép về lại giường, lấy chiếc điện thoại ra xem đã gần bốn giờ sáng, xe chạy sang địa phận tỉnh Đồng Nai. Một đêm thật dài, chưa có chuyến xe đêm nào sợ hãi và nhiều chuyện kì quái xảy ra đến vậy. Đêm nay tôi đã thấy Phan không phải một mà tới ba lần, định bụng sáng ra chỉ cần mở mắt thôi, tôi sẽ gọi cho Phan.

Thật biết làm người ta ám ảnh.Tôi thầm trách, vừa đặt lưng xuống giường, trong trí óc tôi lại hiện lên những hình ảnh về Phan.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc