Sức lực của Tần Dục không lớn, thực ra Lục Di Ninh cũng không cảm thấy quá đau, khi bị Tần Dục buông ra, nàng có chút luyến tiếc nên đem tay mình nhét lại vào tay Tần Dục: "Xoa xoa." Trước đây, khi nàng không cẩn thận té ngã thì Tần Dục vẫn luôn xoa tay cho nàng như vậy.
Tần Dục cầm lấy tay nàng, chậm rãi xoa nhẹ lên: "Di Ninh, nàng làm điều này bằng cách nào?"
Tuổi đời của Lục Di Ninh chỉ có mười tám năm ngắn ngủi, Tần Dục đã sớm đã điều tra rõ ràng. Trước đây nàng chưa từng nói được lời nào, còn bị nhốt trong viện dành cho nữ hài tử cho nên không thể nào hiểu rõ thảo dược được, nghe nàng nói có thể chữa được bệnh bằng khí nóng thì càng cảm thấy kì lạ.
"Ta vẫn luôn làm được." Lục Di Ninh tự hào nói.
"Di Ninh, nàng từ đâu đến?" Tần Dục tiếp tục hỏi, lúc này hắn đã khẳng định, hơn phân nửa lai lịch của Lục Di Ninh không bình thường. Nàng ngây thơ không hiểu chuyện nhưng lại biết rất nhiều thứ, chẳng lẽ bên trong vốn là một con vật hoang dã?
Đương nhiên Tần Dục hơi sợ hãi, nhưng bản thân lại vô cùng không muốn xa rời nữ nhân này, cuối cùng vẫn sợ mà không tách ra.
"Ta cũng không biết." Lục Di Ninh căn bản không biết suy nghĩ của Tần Dục, nghe Tần Dục hỏi thì ăn ngay nói thật: "Ta đột nhiên đã ở chỗ này."
Đột nhiên đã ở chỗ này? Việc này có gây ra rắc rối cho nàng không? Tần Dục theo bản năng siết chặt tay nàng, rồi lại có chút hoảng loạn. Vương phi này của hắn, cuối cùng là từ đâu tới? Có hay không... sẽ trở về? Sẽ biến mất vô tung vô ảnh[1]?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)