Edit: halina
Beta: Dao
Chuyện Vinh vương phi không có con cũng không tạo ra sóng gió gì trong Kinh thành cả, sau khi Vĩnh Thành đế biết chỉ bất mãn nói một câu xui xẻo. Chuyện không có con như vậy thì cũng sẽ nhanh chóng bị mọi người hoàn toàn lãng quên.
Người nghe thấy tin tức này chủ yếu cũng chỉ nói vài câu rồi cũng không quan tâm nữa, ngày hôm sau là mười lăm tháng giêng, toàn bộ Kinh thành vẫn giăng đèn kết hoa như cũ.
Hội đèn lồng của Tết nguyên tiêu cực kỳ đẹp, Tần Dục nghĩ có lẽ Lục Di Ninh chưa bao giờ nhìn thấy nên liền đến gặp nàng nói muốn dẫn nàng ra ngoài chơi.
"Ta dẫn nàng đi." Tần Dục cười nói, khi ở một chỗ với Lục Di Ninh, mỗi phút mỗi giây hắn đều thấy rất vui vẻ, hiện tại hắn rất thảnh thơi nên thích tranh thủ toàn bộ thời gian để ở cùng Lục Di Ninh.
Dù chỉ là trò chuyện cùng với Lục Di Ninh thì cả thể xác và tinh thần đang căng thẳng của hắn cũng có thể thả lỏng.
Tần Dục không thể ra ngoài như vậy, người trong Kinh thành quen biết hắn không nhiều nhưng người biết Đoan vương không thể đi lại được thì vô cùng nhiều, nếu hắn cho người đẩy xe lăn đi xem đèn thì nhất định sẽ bị nhận ra, không chừng còn gặp phải phiền phức.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

