Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Độc sủng kiều thê Chương 7.2:

Cài Đặt

Chương 7.2:

Lục Dao cười sờ sờ đầu nàng, “Tỷ tỷ không phải khách khí với muội, cửa hàng này không phải của một mình tỷ tỷ, Lâm tỷ tỷ của muội cũng đầu tư tiền vào, không thể để muội bỏ tiền không công được. Tỷ tỷ chỉ tính cho muội một phần hoa hồng, nếu muội không đồng ý, ta sẽ tìm người khác.”

Tưởng Tĩnh Thư mím môi, khuôn mặt nhỏ nhăn lại, thần sắc có chút rối rắm, sau một lúc lâu mới rầu rĩ nói: “Tỷ tỷ đừng tìm người khác.”

“Vậy là muội đồng ý rồi?”

Tưởng Tĩnh Thư chần chừ một lát, mới gật gật đầu.

Lục Dao cười cười, “Đây mới là muội muội tốt của ta. Chuyện làm ăn này, muội không được nói cho ai biết, nghe chưa?”

“Ca ca cũng không được nói sao?”

“Đúng vậy, không được nói.”

Tưởng Tĩnh Thần từ nhỏ đã nghiêm túc, Tưởng Tĩnh Thư vẫn luôn có chút sợ hắn, ngược lại không thân thiết với hắn bằng với Lục Dao, không chút do dự gật gật đầu, “Tỷ tỷ yên tâm, muội không nói cho ai biết đâu.”

“Đi thôi, cùng đi thăm Ngụy Tuyết Hinh.”

Lục Dao thật ra không muốn nói những điều này, nhưng lại sợ biểu muội một chút cảnh giác cũng không có, bị nàng ta lừa.

Tưởng Tĩnh Thư ngoan ngoãn gật đầu, “Muội nghe lời tỷ tỷ.”

...

Cúc Vân các.

Lục Dao dẫn theo biểu muội đi vào.

Ngụy Tuyết Hinh định ngồi dậy, Lục Dao lại đỡ tay nàng: “Hinh tỷ tỷ cứ nằm đi, sao đột nhiên lại bị bệnh? Chẳng lẽ là vì hôm đó bị dầm mưa?”

Ngụy Tuyết Hinh ôn nhu lắc đầu:“Không phải, Dao muội muội đừng nghĩ nhiều, ta là do thân thể quá yếu, nhiễm chút hàn khí là vậy, không liên quan đến muội muội.”

“Vậy thì ta yên tâm rồi. Vừa rồi trên đường đi ta đã tự trách chết đi được, còn tưởng rằng tỷ tỷ là vì ta...” Lục Dao chuyển lời, “Bất quá, thân thể của tỷ tỷ quả thật yếu đi một chút, sau này nhất định phải vận động nhiều hơn, nếu không cứ mãi bị bệnh thì làm sao được? Lỡ như truyền ra ngoài, bị người ta biết được, còn tưởng rằng thân thể tỷ tỷ có vấn đề gì, sau này làm mai cũng khó.”

Thần sắc Ngụy Tuyết Hinh có chút cứng lại, rất nhanh liền mỉm cười, “Dao muội muội nói phải.”

Lục Dao cười khúc khích nói: “Tỷ tỷ biết là tốt rồi, mấy ngày nay tỷ nhất định phải bồi bổ cho tốt, đúng giờ uống thuốc. Đúng rồi, đây là đơn thuốc lần trước ngự y xem bệnh cho ta để lại, rất thích hợp cho người bị nhiễm hàn, thuốc tuy hơi đắng một chút, nhưng hiệu quả rất nhanh.”

Thuốc này tuyệt không phải là đắng bình thường, đắng đến mức nếm một ngụm là không muốn uống ngụm thứ hai, cho nên nàng mới mang đơn thuốc đến: “Vân Hương tỷ tỷ, tỷ trực tiếp giao đơn thuốc cho nhà bếp, dặn dò xuống, các loại thuốc khác đều dừng lại, bảo Triệu quản sự theo đơn thuốc này mà bốc thuốc sắc thuốc. Thuốc đắng giã tật, bảo các nàng ấy nhất định phải trông chừng Hinh tỷ tỷ uống xong mới được, bệnh của tỷ tỷ sớm khỏi một ngày, ta mới sớm yên lòng một ngày.”

Ở Tưởng phủ, nàng có quyền nói chuyện hơn Ngụy Tuyết Hinh, không lợi dụng thì phí.

Ngụy Tuyết Hinh luôn cảm thấy có gì đó kỳ quái, thấy nàng vẫn quan tâm mình như vậy, nàng ta mới cảm thấy mình tính kế không uổng công, trận bệnh này cũng không phải chịu vô ích. Chờ xem, một ngày nào đó nàng ta sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc