Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Độc sủng kiều thê Chương 7.1:

Cài Đặt

Chương 7.1:

Lục Dao đi trước bái kiến ngoại tổ mẫu, lão nhân gia tuổi đã cao, đi lại có chút không linh hoạt, mấy năm gần đây thường xuyên ở tại Tuyên Nhân Đường làm lễ Phật. Khi Lục Dao qua đó, bà đang tụng kinh, Lục Dao liền đứng chờ.

Không bao lâu, lão thái thái liền đứng lên, Lục Dao vội vàng đỡ bà: “Ngoại tổ mẫu.”

“Dao Dao đến rồi à? Mau ngồi xuống.”

Bà là một lão thái thái hiền hòa, trước sau luôn cười tủm tỉm, trông vô cùng hòa ái. Tính tình của Tưởng thị chính là thừa hưởng từ bà. Lão thái thái đã tám mươi tuổi, gần hai năm nay sức khỏe càng thêm không tốt, không chịu nổi một chút kích thích nào. Chuyện Lục Dao rơi xuống nước cũng không dám để cho bà biết. Trò chuyện với bà một lát, bà liền lại mệt mỏi.

Tưởng Tĩnh Thư đang tưới hoa, nhìn thấy Lục Dao, ánh mắt sáng lên, buông đồ vật xuống, liền chạy chậm lại đây: “Tỷ tỷ, sao tỷ lại đến đây?”

Tiểu nha đầu búi tóc hai bên, ngũ quan còn chưa nảy nở, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú mang theo một chút mũm mĩm trẻ con, trông rất đáng yêu. Lục Dao gõ nhẹ lên trán nàng, “Ta nghe nói Ngụy Tuyết Hinh bị bệnh nên đến thăm nàng ta, sao không nghe muội nói?”

Tiểu nha đầu thân mật kéo tay nàng, cười tủm tỉm nói: “Hai ngày trước muội cũng đi thăm nàng ấy, nàng ấy nói mình không sao, bảo muội giấu đừng nói cho tỷ biết, nên muội mới không nói. Sao tỷ lại biết chuyện này?”

Lục Dao xoa xoa đầu nhỏ của nàng, “Nàng ta không cho muội nói thì muội liền không nói à?”

Không ngờ, Ngụy Tuyết Hinh chỉ mong tin tức này qua miệng của biểu muội truyền đến tai nàng, ai ngờ nàng ấy lại nghe lời như vậy.

Tưởng Tĩnh Thư gật gật đầu, ngượng ngùng cười, giọng nói nhỏ nhẹ, “Muội sợ tỷ tỷ tự trách mà.”

Lục Dao có chút buồn cười, trong lòng lại ấm áp, véo nhẹ mũi nàng.

“Trong tay muội có bao nhiêu bạc?”

Tưởng rằng tỷ tỷ thiếu tiền, Tưởng Tĩnh Thư vội vàng nói: “Có hơn bảy trăm lượng, tỷ tỷ cần dùng tiền sao? Muội đi lấy cho tỷ.” Số tiền này là do nàng từ nhỏ tích cóp được.

Lục Dao cười nói: “Không vội, lần sau muội đến chỗ ta rồi đưa cho ta cũng được.”

Tưởng Tĩnh Thư lại đứng dậy chạy vào nội thất, mang hết ngân phiếu của mình ra.

Có sáu nghìn lượng của Lâm Nguyệt Đồng, Lục Dao đã không thiếu tiền, nhưng nàng lại hiểu rõ tính tình của biểu muội, nếu không cần tiền của nàng ấy, sau này cho nàng ấy tiền, nàng ấy tuyệt đối sẽ không nhận.

Lục Dao cất ngân phiếu đi, giải thích với nàng ấy một chút, “Tỷ tỷ muốn mở một cửa hàng, nhưng vốn không đủ, bảy trăm lượng này coi như là tiền vốn, sau này cửa hàng sẽ tính cho muội một phần, đến lúc đó có lãi, mỗi năm sẽ chia hoa hồng cho muội.”

Tưởng Tĩnh Thư có chút nóng nảy: “Muội không cần chia hoa hồng, số tiền này tỷ tỷ cứ cầm đi dùng là được, dù sao muội cũng không cần dùng đến. Nếu không đủ, chỗ muội còn có không ít trang sức.”

Lục Dao trong lòng dâng lên từng trận ấm áp, trong lòng cũng chua xót vô cùng, quyết tâm kiếm tiền càng thêm kiên định: “Nha đầu ngốc, sao muội lại ngốc như vậy.”

Tưởng rằng tỷ tỷ đã đồng ý, Tưởng Tĩnh Thư mím môi cười cười, lúm đồng tiền trên mặt thoáng hiện, “Tất cả của muội đều là của tỷ tỷ, tỷ tỷ cứ tùy tiện dùng là được. Nếu tỷ thật sự khách khí với muội, muội mới thấy khó chịu.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc