Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Độc sủng kiều thê Chương 10.2:

Cài Đặt

Chương 10.2:

Ngày thứ hai, Lục Dao đã dậy sớm, phải khổ sở đi đọc sách. Cũng may chương trình học của các cô nương tương đối nhẹ nhàng, năm ngày cũng chỉ học ba ngày. Đặc biệt là đại cô nương thường xuyên phải theo các trưởng bối tham gia các loại yến tiệc, thời gian đi học thật sự cũng không nhiều.

Để tạo ấn tượng tốt cho phu tử, Lục Dao đã viết một chút bài tập của mấy ngày hôm trước, để tránh ngay cả phu tử cũng cho rằng nàng là vì trốn học mới cố ý giả bệnh.

Buổi sáng có hai tiết học, tiết đầu tiên là kinh nghĩa. Lục Dao là người đến đầu tiên, sau đó là Lục Phỉ và các nàng. Thấy Lục Dao đã đến rồi, Lục Phỉ cười cười, “Dao muội muội hôm nay đến sớm thật.”

Lục Dao chỉ vào bài luận vừa mới chép xong trên bàn, “Muội phải viết bài tập nên đến sớm, tỷ tỷ cũng đến sớm thật.”

Tiết thứ hai là chế hương. Dạy các nàng chế hương là một nữ sư phó từng là ngự dụng chế hương sư, họ Liêu, mọi người đều tôn xưng bà một tiếng cô cô. Môn học này của các công chúa cũng là bà dạy, bản lĩnh của bà vô cùng lợi hại. Lục Dao dự định phải trân trọng những ngày cuối cùng, bởi vì nữ tử đến mười lăm tuổi cập kê là phải ở nhà chờ gả, nghỉ học. Đến lúc đó, nàng muốn học cũng không học được.

Liêu cô cô giảng bài cũng không phải là khô khan truyền thụ kiến thức. Mỗi lần bà đều sẽ bày ra từng loại hương liệu, để các cô nương tự mình ngửi, tự mình thể nghiệm. Động tác điều chế hương của bà như nước chảy mây trôi, một tiết học trôi qua vô cùng nhẹ nhàng.

Cũng có người không yêu thích môn học này, như Lục Dung, một tiết học ngồi gà gật, nhiều lần suýt ngủ gật. Vừa tan học, các cô nương khác chào Liêu cô cô xong liền rời đi. Lục Dao giống như một chú chó con nhiệt tình mà sáp lại gần, một tiếng “cô cô”, hai tiếng “cô cô”, thỉnh giáo bà vài vấn đề, đều là những chỗ còn nghi hoặc khi chế hương ở đời trước.

Nàng hỏi rất sâu, Liêu cô cô kinh ngạc vô cùng, chỉ cảm thấy mấy ngày không gặp, cả người nàng đã có tiến bộ vượt bậc. Bà kiên nhẫn giải thích vài câu, có một vấn đề chính bà cũng không rõ lắm, nhíu mày suy nghĩ rất lâu, “Vậy đi, khi ta chế hương, ta sẽ lưu ý một chút, hôm nào có đáp án sẽ nói cho con.”

Lục Dao gật đầu như gà mổ thóc, “Cảm ơn cô cô.”

Lục Dao rất có thiên phú về điều chế hương. Khi mới bắt đầu dạy nàng môn này, Liêu cô cô đã muốn nhận nàng làm đệ tử quan môn, đem toàn bộ sở học cả đời truyền cho nàng, nhưng biết lão thái thái chưa chắc đã đồng ý nên bà mới không đề cập đến. Ngày thường thấy Lục Dao chịu khó bỏ tâm tư, bà cũng vui vẻ dạy nàng nhiều hơn. Ai ngờ, bây giờ nàng tiến bộ lớn như vậy, chẳng lẽ mấy ngày bị bệnh vẫn luôn ở nhà chế hương? Hay là gặp được cao nhân chỉ điểm?

Liêu cô cô nghĩ trăm lần cũng không ra.

Lục Dao không biết mấy câu hỏi của mình suýt nữa đã làm bại lộ bản thân. Vừa ăn cơm xong, liền nghe Tưởng thị nói: “Ngày mai là sinh nhật của Thục Quý phi, đến lúc đó đại phu nhân sẽ mang các con vào cung, chúc mừng sinh nhật cho nàng. Con ngoan ngoãn một chút, đừng bướng bỉnh biết không?”

“Xem nương nói kìa, con gái sớm đã không phải là trẻ con nữa, còn bướng bỉnh với ai chứ?”

Tưởng thị chẳng phải là sợ nàng không biết nặng nhẹ, lại chọc giận Tam công chúa sao. Chuyện nàng và Tam công chúa không hợp nhau ngay cả Hoàng thượng cũng đã nghe nói. Tưởng thị sợ nhất là nàng vào cung, lại không thể không dặn dò, “Gặp được Tam công chúa có thể tránh thì cứ tránh đi, con tuổi cũng không còn nhỏ, đừng lại hành động theo cảm tính, biết không?”

Chuyện trước đây, là Tam công chúa sai trước, Đức phi lúc này mới không so đo với Lục gia.

Tưởng thị không cho nàng đối đầu với Tam công chúa, chẳng qua là sợ Đức phi ghi hận trong lòng thôi. Rốt cuộc nữ nhân hậu cung không ai là đơn giản, đến lúc đó chịu thiệt vẫn là bọn họ.

Ngày thường Lục Dao mới không kiên nhẫn nghe những điều này, hôm nay lại ngoan ngoãn đồng ý, “Nương, con biết rồi, nương cứ yên tâm đi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc