Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lục Dao cười nói: “Các cữu cữu của ngươi có không ít đường dây bán hàng, sau này khó tránh khỏi phải nhờ ngươi giúp đỡ. Cho ngươi bốn phần thì ngươi cứ nhận, đâu ra mà nói nhảm nhiều vậy?”
“Không, huynh đệ ruột cũng phải tính toán rõ ràng. Tĩnh Thư muội muội thân với ngươi như vậy mà cũng chỉ có một phần, dựa vào cái gì mà ta lại muốn bốn phần? Cho dù ta không gia nhập, ngươi bảo ta giúp ta cũng sẽ giúp. Ta cầm ba phần lợi nhuận đã là được không rồi, làm người cũng không thể không có lương tâm.”
Lục Dao: “Nếu ngươi không cần, vậy sau này ta còn mặt mũi nào làm phiền ngươi nữa?”
“Cho dù ta lấy ba phần, cũng là bà chủ thứ hai của cửa hàng, cửa hàng của mình, ta giúp một tay không phải là nên làm sao?”
Thấy nàng kiên trì, Lục Dao nghĩ nghĩ rồi nói: “Vậy đi, nếu cửa hàng lỗ vốn, sáu nghìn lượng này coi như ta mượn ngươi, không cần ngươi gánh chịu rủi ro. Nếu có lợi nhuận, cuối năm chia hoa hồng, ngươi sẽ chiếm ba phần, được không?”
Dù sao cũng chưa thật sự bán ra, dù biết hương của mình được người ta yêu thích, nhưng thật ra Lục Dao cũng không chắc chắn sẽ kiếm được tiền.
Lâm Nguyệt Đồng lại trừng mắt lên, “Lục Dao! Đã nói là cùng nhau mở cửa hàng, dựa vào cái gì mà rủi ro một mình ngươi gánh vác? Ngươi có phải là đang coi thường người khác không?”
“Coi thường ngươi giàu có ra tay hào phóng à?”
Lâm Nguyệt Đồng bị nàng nói đến cứng họng, tức khắc xì hơi.
Lục Dao uống một ngụm trà, chậm rãi nói: “Hay là ngươi cứ lấy bốn phần, một trong hai, ngươi tự mình chọn đi.”
Lâm Nguyệt Đồng đối với nàng vẫn rất có lòng tin, luôn cảm thấy chắc chắn sẽ không đến mức lỗ vốn, “Vậy chọn ba phần đi. Bốn phần thật sự quá nhiều, lương tâm ta bất an.”
Lục Dao có chút buồn cười, “Được thôi, ba phần thì ba phần. Nếu không có ý kiến gì khác, chúng ta bây giờ sẽ viết một bản khế ước, lát nữa ta sẽ để biểu muội ký bổ sung, đến lúc đó mỗi người một bản.”
Lâm Nguyệt Đồng: “Được. Bất quá chưởng quỹ chiếm một phần có phải hơi nhiều không? Chúng ta kiếm được ít thì không sao, nếu kiếm được nhiều, chẳng phải là hời cho ông ta sao? Chưởng quỹ bình thường không phải đều nhận tiền công cố định à?”
Lâm Nguyệt Đồng có dự cảm, cửa hàng của các nàng tuyệt đối sẽ không kém. Các cửa hàng hương liệu ở kinh thành, hễ kinh doanh tốt, thì không có cửa hàng nào không kiếm được tiền. Nàng nhớ cửa hàng kia của nương, bán chỉ là những loại hương liệu bình thường nhất, mà mỗi năm vẫn có một nghìn lượng lợi nhuận.
Thương lượng xong, Lục Dao trực tiếp viết khế ước ngay tại Lâm gia. Đợi nàng ký tên, điểm chỉ xong, liền cất đi.
Khi Lục Dao về đến nhà, trời đã hoàn toàn tối đen. Biết nàng lại chạy đến Lâm phủ, Tưởng thị không thể không cằn nhằn nàng một phen.
Hai ngày trước Lục Dao còn có kiên nhẫn nghe một chút, bây giờ lại muốn chạy, “Ai da, nương, tai con sắp bị nương niệm đến chai cả rồi.”
Tưởng thị bị nàng nói đến không biết nên nói gì, hung hăng điểm một cái lên đầu nàng.
Lục Dao vui vẻ chuồn về phòng mình, “Ngày mai con còn phải đi học, con về trước đây.”
Trở lại phòng mình, Lục Dao đặt khế ước vào hộp có khóa, thuận tiện cân nhắc chuyện chọn chưởng quỹ. Việc này không thể qua loa được. Cũng may phòng ốc còn chưa tìm được, nàng còn có thời gian suy nghĩ thêm. Lục Dao dự định hôm nào đó sẽ đến bái phỏng Hà chưởng quỹ, xem ông ta có đề cử ai tốt không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







