Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Tống Kim Việt, chị đi đâu đấy?"
Vừa bước chân ra khỏi cửa, Tống Kim Việt đã đụng ngay phải Lục Quang Tông.
Nhìn kẻ đang chắn đường mình, cô ngán ngẩm nói: "Chó khôn không cản đường, cút ngay."
"Chị!"
Lục Quang Tông định nổi đóa, nhưng nhớ tới chính sự nên hắn đành nuốt cục tức vào trong.
"Này, chẳng phải chị thích uống nước ô mai nhất sao? Lúc nãy đi ngang qua cửa hàng tôi có mua cho chị một chai, chị nếm thử xem mùi vị thế nào."
Lục Quang Tông đưa chai nước ô mai đến trước mặt Tống Kim Việt, liên tục giục cô uống thử.
Tống Kim Việt liếc nhìn chai nước trước mặt, cười khẩy: "Mèo khóc chuột thì có gì tốt lành đâu, có gì nói mau, có rắm thì thả lẹ."
"Không có gì, tôi chỉ nghĩ chị sắp phải về nông thôn rồi, dù sao chúng ta cũng sống chung dưới một mái nhà mười năm, nên trước khi chị đi, tôi muốn hóa giải hết hiểu lầm giữa chúng ta."
"Tôi thừa nhận trước đây mình đã làm nhiều chuyện khiến chị giận, mong chị tha thứ cho tôi."
Lục Quang Tông tuôn ra một tràng những lời đã soạn sẵn trên đường đi, vẻ mặt vô cùng chân thành.
Tống Kim Việt khẽ nhướng mày. Cô muốn xem thử Lục Quang Tông định giở trò gì.
"Cậu muốn nói mấy chuyện đó à, tôi vốn chẳng để bụng đâu."
Vẻ mặt Lục Quang Tông sáng bừng lên: "Thật hả? Nói vậy là chị tha thứ cho tôi rồi?"
Tống Kim Việt gật đầu: "Ừ, tha thứ rồi." Tha cái đầu mày ấy.
"Đã vậy thì chị mau nhận lấy chai nước ô mai tôi mua đi!"
Tống Kim Việt vừa cầm lấy, Lục Quang Tông đã nôn nóng giục: "Chị mau nếm thử xem có ngon không, chị uống tôi mới tin là chị thực sự tha thứ cho tôi."
Dưới ánh mắt đầy mong chờ của hắn, Tống Kim Việt mở nắp chai. Khoảnh khắc tận mắt thấy cô đưa chai nước lên miệng, Lục Quang Tông kích động đến mức nín thở.
"Phải rồi, nhà bị trộm đấy, tốt nhất cậu nên về xem thử mất những gì đi. Lục Mạn Mạn báo cảnh sát rồi."
"Cái gì? Nhà có trộm á?"
Tin này như sét đánh ngang tai, Lục Quang Tông ba chân bốn cẳng chạy thục mạng về nhà.
Ngay khi hắn vừa chạy đi, Tống Kim Việt liền đổ một ít nước ô mai xuống gốc cây.
Lục Quang Tông đúng là đồ ngu, có chuyện gì cũng viết hết lên mặt, cứ như sợ cô không biết trong chai nước này có độc vậy.
Về đến nhà, Lục Quang Tông lục lọi từng phòng, phát hiện đồ đạc trong nhà đã không cánh mà bay thì hoảng hốt chạy ngược trở ra.
"Tống Kim Việt, mấy ngày chúng ta vắng nhà đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao đồ đạc mất sạch rồi?"
Nghe tiếng hắn, Tống Kim Việt vội đưa tay vịn vào thân cây.
"Ái chà…"
"Sao thế này? Đầu óc quay cuồng quá."
Thấy cô đứng không vững, bộ dạng như sắp ngất đến nơi, Lục Quang Tông mừng thầm: Thuốc mê ngấm rồi!
Lúc này hắn cũng chẳng còn tâm trí đâu mà lo chuyện khác, vội vàng lao tới đỡ lấy Tống Kim Việt: "Chắc là say nắng rồi? Đi, tôi đưa chị đến bệnh viện khám."
Đồ đạc trong nhà mất thì thôi, dù sao phần lớn gia sản đã được chuyển tới Thanh Thành rồi. Không có mớ đồ đạc này, sang đến Hương Cảng họ vẫn ăn sung mặc sướng như thường.
Mật thất trong thư phòng chỉ có mình Lục Vệ Quốc biết, Lục Quang Tông cứ tưởng nhà chỉ mất vài món đồ nội thất nên chẳng mảy may để tâm.
Việc cấp bách bây giờ là phải đưa Tống Kim Việt đến gặp anh Bưu để gán nợ cho hắn.
Lục Quang Tông dìu Tống Kim Việt đi về phía Đông thành phố. Đến chỗ vắng người, hắn trực tiếp vác cô lên vai.
Tống Kim Việt vốn đang "hôn mê" liền mở mắt, quan sát đường đi lối lại xung quanh.
Nhớ lại lời mấy tên côn đồ nói hai hôm trước, trong lòng cô đã đoán được phần nào.
Được lắm, vốn dĩ cô chỉ định dọn sạch gia sản để lũ vô ơn này về quê uống gió Tây Bắc mà sống, nhưng nếu Lục Quang Tông đã muốn tìm đường chết thì cô cũng không ngại chơi với hắn một ván.
Lục Quang Tông to xác vác Tống Kim Việt chẳng tốn chút sức lực nào, đi thẳng đến khu nhà máy bỏ hoang mà tên tóc vàng đã hẹn.
"Anh Hoàng, hình như là Lục Quang Tông."
Tên đàn em canh gác bên ngoài nhìn thấy bóng dáng Lục Quang Tông liền quay lại báo với tên tóc vàng.
"Hừ, thằng này nhanh chân đấy."
Tên tóc vàng ném điếu thuốc xuống đất, dùng mũi giày di mạnh.
"Tao mang người tới rồi, anh Bưu đâu?"
Tên tóc vàng không vội trả lời, gã đi ra sau lưng Lục Quang Tông, cúi xuống nhìn Tống Kim Việt đang "hôn mê bất tỉnh". Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp không tì vết của cô, gã liếm mép thèm thuồng.
"Đi theo tao."
Gã phất tay, dẫn Lục Quang Tông đi vào trong nhà máy bỏ hoang.
"Anh Bưu, Lục Quang Tông đưa Tống Kim Việt tới rồi."
Anh Bưu đang ngậm xì gà, tay xoa mạt chược, nghe vậy liền ngẩng phắt đầu lên: "Thật hả? Người đâu? Mau đưa vào đây cho ông mày xem nào!"
"Anh Bưu, đây đây, người ở đây."
Nghe tiếng anh Bưu, Lục Quang Tông khúm núm sải bước tới trước mặt gã, đặt Tống Kim Việt xuống.
"Anh Bưu nhìn xem, người em đã mang đến cho anh rồi đây."
Lục Quang Tông nhìn anh Bưu với vẻ mặt tranh công.
"Thằng nhóc này được đấy! Nhanh nhanh, đặt người lên giường cho tao. Cẩn thận chút, đừng làm trầy da xước thịt, ông mày xót lắm đấy!"
Nhìn thấy Tống Kim Việt đang cúi đầu mê man, anh Bưu vứt ngay quân mạt chược sang một bên, đứng bật dậy.
Lục Quang Tông vội vàng đặt Tống Kim Việt lên chiếc giường tồi tàn bên cạnh. Khoảnh khắc cô nằm xuống, khuôn mặt kiều diễm động lòng người lọt vào tầm mắt anh Bưu.
Gã xoa tay đầy phấn khích, nước miếng suýt nữa thì chảy ròng ròng!
"Mấy người ra ngoài hết đi, tôi có chuyện muốn nói với anh Bưu."
Lục Quang Tông quay sang ra lệnh cho nhóm tên tóc vàng.
Giả làm cháu chắt trước mặt lũ này bao lâu nay, cuối cùng hắn cũng có cơ hội lên mặt một lần!
"Mày!"
Tên tóc vàng tính nóng như kem, thấy Lục Quang Tông dám sai bảo mình thì định lao lên dạy cho hắn một bài học.
"Còn không mau ra ngoài canh gác, đứng đực ra đấy định xem phim sống à?"
Cuối cùng anh Bưu lên tiếng, tên tóc vàng mới hậm hực dẫn đàn em bỏ đi.
Đợi người đi hết, Lục Quang Tông lập tức trở về cái dáng vẻ nịnh nọt khúm núm.
"Hì hì, anh Bưu, anh xem người em cũng đưa đến rồi, khoản nợ trước kia có thể…"
Anh Bưu vỗ vai hắn: "Vụ này chú mày làm tốt lắm. Yên tâm, nợ nần trước đây một bút xóa bỏ."
"Cảm ơn anh Bưu, cảm ơn anh Bưu!"
Lục Quang Tông kích động nắm lấy tay anh Bưu, cảm ơn rối rít.
Nhìn hai gã đàn ông nằm gục dưới chân, Tống Kim Việt bồi thêm mấy cú đạp thật lực. Cô đi tới bàn, vớ lấy chai rượu, rồi lấy từ trong không gian ra hai gói thuốc kích dục heo nọc mà ông chủ bán lợn giống tặng kèm, trút hết vào trong chai.
Sau đó, cô ngồi xổm xuống trước mặt hai tên này, bóp miệng từng tên và đổ rượu vào như trút nước!
Một thằng ngu si, một gã nghiện bạc, hai người cứ khóa chặt lấy nhau đi nhé!
Tống Kim Việt nhổ toẹt một cái, bước đến trước bức tường rồi lách mình vào không gian. Khi cô bước ra lần nữa thì đã đứng ở bên ngoài nhà máy.
Đúng vậy, không gian có chức năng dịch chuyển tức thời, nhưng khoảng cách có hạn, mỗi lần chỉ di chuyển được tối đa hai mét.
Tống Kim Việt rời khỏi phía sau nhà máy một cách thần không biết quỷ không hay, chạy thẳng đến đồn cảnh sát.
"Đồng chí cảnh sát, tôi vừa phát hiện thêm mấy kẻ khả nghi ở gần nhà, tôi nghi ngờ bọn họ cùng một giuộc với đám trộm cắp kia, hình như bọn họ chạy về phía Đông thành phố rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)