Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dốc Hết Gia Sản Theo Chàng Trưởng Quan Lạnh Lùng Chương 14: Gã Cha Tồi Về Thấy Nhà Bị Trộm Sạch, Tức Đến Phát Điên

Cài Đặt

Chương 14: Gã Cha Tồi Về Thấy Nhà Bị Trộm Sạch, Tức Đến Phát Điên

Từ ga tàu về nhà họ Tống mất một khoảng thời gian. Trước khi về nhà, Tống Kim Việt tranh thủ rút hết tiền trong sổ tiết kiệm ra. Ở thời đại này sổ tiết kiệm đều theo địa phương, tiền gửi ở Thượng Hải thì chỉ có thể đến ngân hàng tại Thượng Hải mới rút được.

Rút tiền xong, cô lại cầm thư giới thiệu do Xưởng trưởng Lưu viết đi đến các bộ phận liên quan để đóng dấu xác nhận, chuẩn bị chu toàn cho việc rời khỏi Thượng Hải trong vài ngày tới.

Giải quyết xong xuôi mọi việc, cô mới thong thả đi về nhà họ Tống.

Lúc này, gia đình bốn người Lục Vệ Quốc đã về đến Thượng Hải. Vừa mới bước xuống tàu hỏa, Lục Quang Tông đã nhìn thấy nhóm người của tên tóc vàng.

Hắn giật thót mình, sợ chuyện nợ nần bài bạc bại lộ nên vội vàng ôm bụng kêu đau.

Thẩm Vũ Nhu hoảng hốt, vẻ mặt đầy lo lắng hỏi: “Quang Tông, con sao thế? Đang yên đang lành sao lại đau bụng?”

“Mẹ, con không sao, chắc là ăn bậy nên đau bụng thôi. Con đi tìm chỗ giải quyết một lát, mọi người cứ về trước đi.”

Nói xong, hắn ôm bụng chạy biến đi, mấy tên đàn em của gã tóc vàng thấy vậy liền bám theo.

“Chúng ta về trước đi.”

Lục Vệ Quốc không nghi ngờ gì, cùng Thẩm Vũ Nhu và Lục Mạn Mạn về nhà trước.

Ở một góc khuất, Lục Quang Tông tìm được chỗ vắng người, vẻ mặt đầy phẫn nộ chất vấn đám tóc vàng: “Sao các người lại tìm đến đây? Chẳng phải đã nói rõ là đợi tôi về rồi tính sao? Nếu để cha tôi biết tôi còn qua lại với các người thì ông ấy đánh gãy chân tôi mất!”

“La lối cái gì? Ai mà biết thằng nhãi mày có định bỏ trốn hay không. Anh Bưu bảo rồi, chậm nhất là tối nay phải giao người cho anh ấy. Biết cái nhà máy bỏ hoang ở phía Đông thành phố không? Đưa người tới đó.”

Tên tóc vàng tát một cú vào đầu Lục Quang Tông làm hắn im bặt, sau đó tiếp tục đe dọa: “Này, cầm lấy gói thuốc này. Dù có phải chuốc mê thì hôm nay mày cũng phải vác người đến trước mặt anh Bưu cho tao.”

Tên tóc vàng lười đôi co với Lục Quang Tông, nhắn lại lời của đại ca xong liền quay lưng bỏ đi.

Anh Bưu đã biết tin mấy tên đàn em bị bắt, sợ cảnh sát điều tra đến đầu mình nên định bụng đợi Lục Quang Tông đưa Tống Kim Việt tới là sẽ xách theo cô rời khỏi Thượng Hải ngay lập tức.

Biết anh Bưu đòi người ngay trong hôm nay, Lục Quang Tông nghiến răng, nắm chặt gói thuốc trong tay rồi sải bước rời khỏi ga tàu.

“Cha mẹ, tốt quá rồi! Vé tàu đã lấy được, vài ngày nữa cả nhà mình có thể cùng sang Hương Cảng rồi.”

“Nghe nói quần áo, giày dép, túi xách với trang sức ở Hương Cảng mốt lắm. Đến đó con nhất định phải đi dạo phố mua sắm thỏa thích, mua mấy bộ thật đẹp để mặc cho anh Văn Trúc ngắm.”

Vừa bước xuống xe taxi, Lục Mạn Mạn đã hào hứng vẽ ra viễn cảnh cuộc sống tươi đẹp của cả nhà bốn người tại Hương Cảng.

Lục Vệ Quốc và Thẩm Vũ Nhu cười tươi roi rói, ánh mắt nhìn con gái đầy vẻ cưng chiều.

“Đợi đến Hương Cảng rồi, nhà mình ngày nào cũng sẽ được ăn sung mặc sướng, không bao giờ phải nơm nớp lo sợ nữa.”

Lục Vệ Quốc thở phào một hơi nhẹ nhõm, trong lòng sảng khoái vô cùng.

Làm rể chui gầm chạn nhà họ Tống bao năm, cuối cùng gã cũng sắp thoát khỏi cái danh phận nhục nhã này rồi. Đợi đến Hương Cảng, gã có thể tự lập môn hộ, trở thành trụ cột gia đình thực sự.

Ba người bọn họ mỗi người một toan tính riêng nhưng tâm trạng ai nấy đều phơi phới.

“Cha, mọi người cuối cùng cũng về rồi!”

Đúng lúc Lục Vệ Quốc, Thẩm Vũ Nhu và Lục Mạn Mạn đang cười nói vui vẻ thì tiếng của Tống Kim Việt vang lên từ phía trước.

Ba người đồng loạt nhìn sang, nụ cười trên môi tắt ngấm khi thấy cô.

Bọn họ đang định mở miệng thì Tống Kim Việt đã nói tiếp:

Đợi bọn họ đi lướt qua người mình, Tống Kim Việt vốn đang cúi đầu lau nước mắt liền ngẩng lên, khóe môi nhếch một nụ cười, thong thả bước theo sau xem kịch hay.

Lục Vệ Quốc đứng chết trân trước cửa phòng khách, mắt trợn tròn, há hốc mồm nhìn căn phòng trống hoác trước mặt.

“Chuyện… chuyện này là sao? Đồ đạc đâu? Đồ đạc trong nhà đâu hết rồi? Sô pha, bàn ghế, đài cassette… sao biến mất hết rồi??”

Thẩm Vũ Nhu đánh rơi chiếc túi xách trên tay xuống đất cái "bộp", biểu cảm trên mặt y hệt Lục Vệ Quốc.

“Cha mẹ, chẳng lẽ nhà mình có trộm?”

Lục Mạn Mạn thét lên một tiếng kinh hãi, ba chân bốn cẳng chạy vọt lên tầng hai.

“Á á á!!”

“Quần áo của con, giày dép của con, cả trang sức của con nữa! Mất rồi, mất sạch cả rồi!”

Chỉ một lát sau, trên tầng hai vang lên tiếng hét thất thanh của Lục Mạn Mạn.

Lục Vệ Quốc và Thẩm Vũ Nhu như bị sét đánh ngang tai, lảo đảo chạy lên lầu.

Giường chiếu, tủ quần áo, bàn trang điểm… toàn bộ đồ đạc trong phòng biến mất không còn một mống!

Trên sàn nhà chỉ còn lại vài cái quần lót!!

“A a a! Ai làm? Rốt cuộc là kẻ nào làm!”

Thẩm Vũ Nhu gào lên như một mụ đàn bà đanh đá.

Lục Vệ Quốc đang chìm trong cú sốc chưa kịp hoàn hồn thì chợt nhớ ra điều gì, gã phát điên lao vào thư phòng.

Chẳng có gì bất ngờ, khóa cửa thư phòng đã bị đập nát, đồ đạc bên trong bị vơ vét sạch trơn, đến cả mật thất sau giá sách cũng đã bị mở toang, cửa mật thất cứ thế lù lù đập vào mắt gã.

Lục Vệ Quốc nín thở, lao như con chó điên vào trong mật thất.

Nhìn căn mật thất trống rỗng, gã ngã phịch xuống đất cái "bịch".

Hết rồi, mất hết rồi.

Toàn bộ đồ đạc trong nhà đã không cánh mà bay!!

“A a a! Tiền của tao, bảo vật của tao! Kẻ nào? Kẻ nào đã trộm tiền và bảo vật của tao hả?!”

Lục Vệ Quốc ngồi bệt dưới đất gào thét thảm thiết như bị bom dội, hai mắt vằn lên những tia máu đỏ lòm, trông vô cùng đáng sợ.

“Hu hu hu, mất rồi, mất hết rồi, tên trời đánh thánh vật nào đã trộm đồ của chúng ta thế này hu hu hu…”

Mẹ con Thẩm Vũ Nhu và Lục Mạn Mạn ôm nhau khóc lóc thảm thiết. Vừa nãy cười tươi bao nhiêu thì bây giờ khóc thảm bấy nhiêu.

“Báo cảnh sát! Đúng rồi, tao phải đi báo cảnh sát ngay! Tao nhất định phải lôi cổ tên trộm đó ra băm vằm trăm mảnh!!”

Ngực Lục Vệ Quốc phập phồng kịch liệt, nghiến răng trợn mắt, cả người như thùng thuốc nổ sắp nổ tung.

“Cha, con cũng đi!”

“Vệ Quốc, đợi em với!”

Ba người đuổi nhau chạy thục mạng đến đồn cảnh sát, dáng vẻ như chó điên, chẳng còn chút bình tĩnh nào như ban nãy.

Tống Kim Việt khoanh tay đứng ở đầu cầu thang, ung dung thưởng thức màn kịch này.

Thế này đã không chịu nổi rồi?

Đợi đến lúc biết mình phải về nông thôn uống gió Tây Bắc, cả đời không ngóc đầu lên được thì chắc tức đến hộc máu mất?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc